(Hơi trễ thông cảm hi hi)
Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013
Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013
MOTHER'S DAY-NGÀY CỦA MẸ
Đã lâu lắm rồi mình với góp bài cùng blog, và lần này đúng vào ngày 12/5 chủ nhật tuần thứ hai trong tháng 5 : Ngày của Mẹ. Sẽ không là thơ mà là một truyện ngắn, thật ngắn mẫu chuyện có liên quan về Mẹ...
Chuyến xe khách chậm chạp lăn bánh trên con đường đầy ổ gà chạy về hướng nhà giam của tỉnh. Trên xe 2 đứa trẻ, một cháu gái 12 tuổi và một bé trai 7 tuổi thấp thỏm chờ được gặp mẹ , một tội phạm xã hội đã bị giam giữ chừng 2 năm qua. Trưa nay sau khi 2 bé đã bán xong tập vé số trong ngày, chúng quyết định mua 2 tô hủ tiếu lên thăm. Một cho mẹ và một cho cả 2 đứa lót dạ đường xa. Nhà nghèo, ba mất sớm khi thằng bé mới vừa mấy tháng tuổi. Người mẹ tảo tần nuôi 2 đứa con dại bằng nghề lượm ve chai quanh khu phố, không họ hàng không bà con. Định mệnh đã đến và người mẹ phải vào tù sau lần tranh chấp miếng ăn với đồng nghiệp để lại thương tật vĩnh viễn cho đối phương. Hai đứa trẻ bỏ học và mưu sinh bằng nghề bán vé số dạo qua sự giúp đỡ của bà con chòm xóm.
Chiếc xe dừng lại trước cổng trại trong sự vui mừng mong đợi của hai đứa trẻ, sau khi xuất trình giấy thăm nuôi chúng lặng lẽ đi bộ vào trại chừng năm, bảy trăm mét nữa trên con đường quen thuộc mà chúng đã từng đi dăm ba lần trước. Thằng bé mệt nhoài và đói cồn cào cái bụng, thế là hai chị em đành phải xơi tô hủ tiếu một cách nhanh chóng và ngon lành chờ đợi mẹ. Một tiếng... hai tiếng đồng hồ trôi qua mà vẫn chưa thấy mẹ, thằng bé thấy vẫn còn đói và nằng nặc đòi chị ăn bằng được khẩu phần còn lại. Lần đầu tiên trong đời con bé tát em một bạt tai và mắng :
- Mẹ ở trong này rất thiếu thốn và không có miếng ăn ngon như ngoài đời em phải cố gắng nhịn đói dành phần cho mẹ.Thằng bé thật trẻ thơ nó đòi ăn cho bằng được để giải quyết cơn đói của mình...
Nửa tiếng nữa trôi qua, cán bộ quản giáo trại buồn bả nhìn hai đứa trẻ lắc đầu thông báo mẹ hai con không còn ở đây nữa...
Một cái gì đăng đắng chạy dài trên cổ họng, con bé ngặn ngào dẫn em về và âu yếm bảo thằng bé hãy ăn tô hủ tiếu dành cho mẹ đi. Thằng bé lắc đầu lia lịa, dường như nó cũng cảm thấy có cái gì đó làm nó buồn khó tả khi không gặp được mẹ.
Hai đứa trẻ ra về lòng buồn vô vọng, nó cứ nghĩ rằng mẹ đã chuyển đi trại khác mà không biết rằng mẹ nó đã vĩnh viễn ra đi...
Hai đứa lặng lẽ ra về chỉ còn bịch hủ tiếu thì ở lại....
Chuyến xe khách chậm chạp lăn bánh trên con đường đầy ổ gà chạy về hướng nhà giam của tỉnh. Trên xe 2 đứa trẻ, một cháu gái 12 tuổi và một bé trai 7 tuổi thấp thỏm chờ được gặp mẹ , một tội phạm xã hội đã bị giam giữ chừng 2 năm qua. Trưa nay sau khi 2 bé đã bán xong tập vé số trong ngày, chúng quyết định mua 2 tô hủ tiếu lên thăm. Một cho mẹ và một cho cả 2 đứa lót dạ đường xa. Nhà nghèo, ba mất sớm khi thằng bé mới vừa mấy tháng tuổi. Người mẹ tảo tần nuôi 2 đứa con dại bằng nghề lượm ve chai quanh khu phố, không họ hàng không bà con. Định mệnh đã đến và người mẹ phải vào tù sau lần tranh chấp miếng ăn với đồng nghiệp để lại thương tật vĩnh viễn cho đối phương. Hai đứa trẻ bỏ học và mưu sinh bằng nghề bán vé số dạo qua sự giúp đỡ của bà con chòm xóm.
Chiếc xe dừng lại trước cổng trại trong sự vui mừng mong đợi của hai đứa trẻ, sau khi xuất trình giấy thăm nuôi chúng lặng lẽ đi bộ vào trại chừng năm, bảy trăm mét nữa trên con đường quen thuộc mà chúng đã từng đi dăm ba lần trước. Thằng bé mệt nhoài và đói cồn cào cái bụng, thế là hai chị em đành phải xơi tô hủ tiếu một cách nhanh chóng và ngon lành chờ đợi mẹ. Một tiếng... hai tiếng đồng hồ trôi qua mà vẫn chưa thấy mẹ, thằng bé thấy vẫn còn đói và nằng nặc đòi chị ăn bằng được khẩu phần còn lại. Lần đầu tiên trong đời con bé tát em một bạt tai và mắng :
- Mẹ ở trong này rất thiếu thốn và không có miếng ăn ngon như ngoài đời em phải cố gắng nhịn đói dành phần cho mẹ.Thằng bé thật trẻ thơ nó đòi ăn cho bằng được để giải quyết cơn đói của mình...
Nửa tiếng nữa trôi qua, cán bộ quản giáo trại buồn bả nhìn hai đứa trẻ lắc đầu thông báo mẹ hai con không còn ở đây nữa...
Một cái gì đăng đắng chạy dài trên cổ họng, con bé ngặn ngào dẫn em về và âu yếm bảo thằng bé hãy ăn tô hủ tiếu dành cho mẹ đi. Thằng bé lắc đầu lia lịa, dường như nó cũng cảm thấy có cái gì đó làm nó buồn khó tả khi không gặp được mẹ.
Hai đứa trẻ ra về lòng buồn vô vọng, nó cứ nghĩ rằng mẹ đã chuyển đi trại khác mà không biết rằng mẹ nó đã vĩnh viễn ra đi...
Hai đứa lặng lẽ ra về chỉ còn bịch hủ tiếu thì ở lại....
Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013
Year Tròn
Kỷ niệm 1 năm họp mặt CHS TCV K78 tại nhà hàng Nhật Nguyệt.
Hôm nay ý tưởng bay đâu mất, chỉ viết được có bấy nhiêu thôi.
Hôm nay ý tưởng bay đâu mất, chỉ viết được có bấy nhiêu thôi.
Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013
Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013
tâm sự với blog
thấp thoáng mà đã gần một năm trôi qua nhớ
ngày ấy với tất cả yêu trường dạt dào yêu quê tha thiết yêu bạn bè yêu tuổi thơ
ngà ngọc yêu và yêu...
Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013
Sương giăng lối về
Còn đâu một thuở say mê
Sương giăng giăng kín lối về vườn xưa
Đồi cù trải mộng thu chưa
Người đi có nhớ chiều mưa đợi chờ
Xuân hương phẳng lặng tím mờ
Bâng khuâng tiếng vọng bên bờ gọi nhau
người giờ tận mãi phương nao
Riêng ta lẽ bước chiều ngâu bến sầu
Tim ta giờ đã nát nhàu
Hồn ta héo hắt theo màu thời gian
Tình em du mục đi hoang
vẫn nghe hương thoảng theo làn gió vương .
LQĐ Viết Đức
Còn đâu một thuở say mê
Sương giăng giăng kín lối về vườn xưa
Đồi cù trải mộng thu chưa
Người đi có nhớ chiều mưa đợi chờ
Xuân hương phẳng lặng tím mờ
Bâng khuâng tiếng vọng bên bờ gọi nhau
người giờ tận mãi phương nao
Riêng ta lẽ bước chiều ngâu bến sầu
Tim ta giờ đã nát nhàu
Hồn ta héo hắt theo màu thời gian
Tình em du mục đi hoang
vẫn nghe hương thoảng theo làn gió vương .
LQĐ Viết Đức
Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013
NHỚ BẠN
Tình cờ xem lại mấy tấm hình các kỳ họp mặt hội đồng hương Tam Kỳ tại TPHCM, bắt gặp chân dung của người bạn củ : Trịnh Minh Đô. Bổng dưng nhớ và tội nghiệp cho thân phận của hắn quá !!!. Thật là thần giao cách cảm vì cách đây 1 giờ, mình + Thiện + Hà+ Viết Đức những thành viên trong ban tổ chức lễ hội đồng hương Tam Kỳ gặp nhau bàn về một số chương trình lễ hội sắp tới ngày 30/03/2013 có nhắc về Trịnh Minh Đô. Một chút luyến tiếc, hoài niệm về người bạn bạc phước này đã mãi mãi về với cỏi vĩnh hằng. Bây chừ nhìn lại tấm chân dung của hắn được chụp vào kỳ họp mặt đồng hương năm 2007 sao mà thấy nhớ... Biết bao nhiêu kỷ niệm ký ức củ quay về như những thước phim quay chậm. Nhớ những cuộc nhậu rượu đế tại nhà nó trong con hẽm nhỏ cuối xóm, nền gạch làm bàn với những món mồi rất ư là đơn giản nhưng ngon hơn nhiều với những cốc bia Heineken vàng sóng sánh như bây giờ trong những nhà hàng sang trọng. Lại nhớ mái tóc bồng bềnh của hắn như một nghệ sĩ chuyên nghiệp với bài ca " Trả nợ tình xa " Trả hết trả hết cho đời... " và bây chừ nó đã trả hết bụi trần về với cỏi hư vô.
Một nén nhang lòng cầu mong hương hồn của hắn mau siêu thoát !!! Vĩnh biệt Trịnh Minh Đô...
Một nén nhang lòng cầu mong hương hồn của hắn mau siêu thoát !!! Vĩnh biệt Trịnh Minh Đô...
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013
Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013
Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013
TÌNH BẠN
Sáng mồng 7 tết tại quê nhà thành phố Tam Kỳ trời se se lạnh. Cơn mưa xuân vừa đủ ướt những cánh mai đang khoe sắc một góc sân vườn của quán cà phê mang âm hưởng Quê Hương. Trên căn chòi cao nhất quán chúng tôi gồm Tony Tòng, Nguyễn Cao Hải, Trần Lệ Thu và tôi. Buổi uống càphê cuối cùng tiễn Tòng vào Sài Gòn để qua Mỹ, rất tiếc Lê Cẩm Hồng không đến được vì chuẩn bị xe cộ để tiễn chân người đi. Những cốc cà phê được uống chóng vánh tranh thủ vì Tòng không còn nhiều thời gian, dăm ba câu chia tay tiễn biệt nhưng cũng thắm đượm tình thân. Từ giã người đi, còn lại ba người Cao Hải, Lệ Thu, và Trọng Tuấn cùng hướng về xóm Bò trong cơn mưa rào vừa đủ ướt để thăm Lê Quang Tuấn mới về phép 15 ngày đón xuân từ trại tâm thần. Thật may mắn vừa đến nơi thì bắt gặp LQT cũng dự định ra khỏi nhà, ai bảo " Người điên không biết nhớ " vừa thấy mặt chúng tôi anh chàng mừng rở reo lên : A ! Trọng Tuấn, Cao Hải, Lệ Thu nữa nề !!!. Tôi thật sự xúc động ôm chầm lấy LQT siết mạnh trong sự ngỡ ngàng của những người hàng xóm. Tuấn mời chúng tôi vào nhà, căn nhà vắng hoe. Tuấn ở với mẹ già nhưng mẹ đã ra chợ buôn bán mấy hôm rồi, chàng ta mang bia nước ngọt và hạt dưa mời khách. Câu chuyện được khơi dậy từ những kỷ niệm thuở học trò mà Lê Quang Tuấn vẫn nhớ vanh vách, thỉnh thoảng chàng ta còn pha trò chọc ghẹo Lệ Thu. Tôi có cảm giác như bạn ấy không hề tâm thần một chút nào cả ! Xúc động nhất là khi nghe bạn tâm sự ; " Tau không có điên đâu chỉ bị tâm thần nhẹ thôi nhưng mọi người xung quanh, hàng xóm đều xa lánh. Trên trại tau tiếp xúc với nhiều người điên nên rất buồn vì không ai hiểu mình ". Đang trò chuyện nửa chừng thì phóng viên vĩa hè Võ Hồng Dũng mang máy quay đến, nhưng tên này mới thực sự là điên vì mang máy hết pin nên không ghi hình gì cả ( Hì...hì... đừng giận nhe VHD ) . Một chút lãng mạn của LQT được bộc lộ khi chàng ta hát một đoạn của bài : " Tuổi đá buồn " rất nồng nàn và hay tặng bạn bè trong sự ngỡ ngàng của mọi người nhất là Lệ Thu vì câu đùa ví von của LQT : " Hôm nay gặp LT không còn Tuổi đá buồn nữa mà là Tuổi đá vui rồi " . Trước khi chia tay Lệ Thu đại diện trao cho LQT một chút quà nho nhỏ của một số bạn bè được gói gém trong phong bì lì xì mừng tuổi như trao cho bạn một chút nắng hồng trong một ngày đầu xuân mưa se lạnh. Chúng tôi gồm có cả Lê Hoa ( chị LQT ) cùng chụp chung một tấm hình lưu niệm qua Iphone với LQT. Những cái bắt tay siết mạnh của LQT như muốn níu kéo tình thân trở lại. Tôi ra về trong cơn mưa nhưng sao thấy lòng mình ấm lạ...
SG đêm 13 tết
SG đêm 13 tết
Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013
Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013
CÕI XUÂN NGƯỜI
Ba mươi bốn, bấm tay đếm hoài đến mõi
Ba mươi bốn năm đón tết quê người
Xuân rất thật mà ta dường không thật
Trời rất tròn mà đất lại chia đôi.
Ba mươi bốn năm đón tết quê người
Xuân rất thật mà ta dường không thật
Trời rất tròn mà đất lại chia đôi.
Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013
nguyễn văn biên
Trên đường chiều giáp Tết
Chiều cuối năm nắng buồn như vậy,
Ta kiểng chân lén hái cánh Xuân gầy.
Người xe bươn bã chi nhiều vậy,
Hẳn cuối đường kia có lắm nụ Xuân đầy...?
Hàng cột điện nghiêm trang chờ tết đến
Lá tre rơi uể oải đón Xuân về
Ta chẳng thể vô tình nhiều đến thế,
Bên kia sông- áo đỏ, hoa buông...
Chiều cuối năm,
Chiều cuối năm ...!
Muốn được say.
-Rượu nhân gian uống hoài vẩn tĩnh.
Lụa áo chờ tay,
Bụi gió đường bay,...
Ta đóng đinh mình trên chiều giáp tết...
NVB
Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013
Share một bài viết của HỒ TRUNG TÚ trên báo Đà Nẳng.
Cũng để nói lên một tính cách của dân QN_ĐN
HAI CÁI CHẾT-
Sông Hàn là một đoạn sông ngắn, có hai cái miếu ở hai đầu sông gắn liền với hai cái chết vô cùng hay: Một người thì biết đúng dầu chết cũng làm, một người biết sai dầu chết cũng không thực hiện:
- Phía cửa biển là đền Tùng Giang thờ tướng Nguyễn Phục, phụ trách thuyền lương cho Lê Thánh Tông, khi thấy gió bão ông cho dừng thuyền lại chứ không cho đi như cam kết với vua, ông nói: "Thà đem tấm thân bé nhỏ chịu hình phạt búa rìu chớ không nỡ đem của nông sản ít ỏi này chìm dưới biển sâu, đưa các ngươi làm mồi cho cá". Vì lẽ đó ông bị chém, hiển linh, người Đà Nẵng làm miếu thờ gọi là đền Tùng Giang.
- Ở phía núi Ngũ Hành Sơn có một đền nhỏ tên gọi là Ông Chài, dân làng kể : Gia đình vạn chài sống trên thuyền có ông bố chồng và một đôi vợ chồng trẻ, khi anh con trai đi đánh cá xa, ông bố chồng nhìn cô con dâu ngủ hớ hênh, ông tự nhủ là không được, nhưng vẫn không thể kìm chế, đến lúc thấy mình đứng dậy bước về phía cô con dâu thì ông cũng vớ con dao làm cá để gần đó, kê cái của nợ nóng hổi lên mạn thuyền, bằm một phát rồi vứt cá ăn. Mất máu, ông chết, cũng hiển linh, nhất là với ai muốn cầu duyên. Dân làng lập đền thờ, gọi là miếu Ông Chài.
- Phía cửa biển là đền Tùng Giang thờ tướng Nguyễn Phục, phụ trách thuyền lương cho Lê Thánh Tông, khi thấy gió bão ông cho dừng thuyền lại chứ không cho đi như cam kết với vua, ông nói: "Thà đem tấm thân bé nhỏ chịu hình phạt búa rìu chớ không nỡ đem của nông sản ít ỏi này chìm dưới biển sâu, đưa các ngươi làm mồi cho cá". Vì lẽ đó ông bị chém, hiển linh, người Đà Nẵng làm miếu thờ gọi là đền Tùng Giang.
- Ở phía núi Ngũ Hành Sơn có một đền nhỏ tên gọi là Ông Chài, dân làng kể : Gia đình vạn chài sống trên thuyền có ông bố chồng và một đôi vợ chồng trẻ, khi anh con trai đi đánh cá xa, ông bố chồng nhìn cô con dâu ngủ hớ hênh, ông tự nhủ là không được, nhưng vẫn không thể kìm chế, đến lúc thấy mình đứng dậy bước về phía cô con dâu thì ông cũng vớ con dao làm cá để gần đó, kê cái của nợ nóng hổi lên mạn thuyền, bằm một phát rồi vứt cá ăn. Mất máu, ông chết, cũng hiển linh, nhất là với ai muốn cầu duyên. Dân làng lập đền thờ, gọi là miếu Ông Chài.
HTT
Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013
TIN BUỒN
Sáng nay nhận được tin : Nhạc mẫu của bạn TRẦN TRỌNG TUẤN vừa mới qua đời tại Tam kỳ vào tối ngày 27/01/2013 ( ngày 16 tháng chạp )
Nhóm bạn CHSTCVTK Niên khóa 75-78 tại Sài gòn vô cùng thương tiếc và thành thật chia buồn cùng gia đình TUẤN - LINH về sự mất mát lớn lao nầy. Cầu mong linh hồn Bác sớm được siêu thoát
Sáng nay nhận được tin : Nhạc mẫu của bạn TRẦN TRỌNG TUẤN vừa mới qua đời tại Tam kỳ vào tối ngày 27/01/2013 ( ngày 16 tháng chạp )
Nhóm bạn CHSTCVTK Niên khóa 75-78 tại Sài gòn vô cùng thương tiếc và thành thật chia buồn cùng gia đình TUẤN - LINH về sự mất mát lớn lao nầy. Cầu mong linh hồn Bác sớm được siêu thoát
Nhóm bạn CHSTCV TK Niên khóa 75-78 tại SG
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013
Thống kê & tặng thưởng
Tính đến thời điểm này tổng số lần truy cập vào blog của cuuhocsinhtrancaovan.blogspot.com là 24.360. Cụ thể :
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)














