Nơi giao lưu của Cựu học sinh Trần Cao Vân Tam Kỳ Quảng Nam Khóa 75-78. Nơi xả stress sau một ngày làm việc căng thẳng. Nơi 8&8
Hiển thị các bài đăng có nhãn Âm nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Âm nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

LỆ ĐÁ ĐÃ KHÓC...

Người hâm mộ âm nhạc VN và hải ngoại vô cùng tiếc nuối tác giả  nhạc phẩm Lệ đá, nhạc sĩ tài hoa Trần Trịnh đã mãi mãi ra đi vào ngày 10/10/2012 tại miền nam Cali-Hoa Kỳ, thọ 76 tuổi.
Tiện đây cũng được xin đôi nét về tiểu sử của ông để tỏ lòng hâm mộ và chia buồn .

Nhạc sĩ Trần Trịnh tên thật là Trần Văn Lượng sinh ra tại Thái Lan nhưng lớn lên ở Hà Nội. Ông theo gia đình vào Sài Gòn năm lên 9 tuổi, theo học Trường Trung học Lasan Taberd (nay là THPT Trần Đại Nghĩa). Thuở nhỏ ông rất ngưỡng mộ thầy dạy nhạc Rémi Trịnh Văn Phước nên ghép họ của mình với họ của thầy để tạo thành nghệ danh Trần Trịnh.
Ý tưởng sáng tác đầu tiên của ông (xuất hiện năm 14 tuổi nhưng chỉ viết nhạc và 3 năm sau mới hoàn tất phần lời) là bài “Cung đàn muôn điệu” được nhiều ca sĩ hát, và nhà xuất bản An Phú phát hành. Sau đó, bài “Cung đàn muôn điệu” còn được sử dụng làm nhạc chuyển mục trong một chương trình tân nhạc cùng với một sáng tác nữa của Trần Trịnh, là bài “Chuyến xe về Nam”.
Năm 1958, sau khi giã từ quân ngũ, nhạc sĩ Trần Trịnh trở lại, theo học hoàn toàn về nhạc với thầy Rémi. Buổi tối, ông đi biểu diễn piano tại các phòng tràvũ trường. Ông cũng tình nguyện tham gia ban Văn Nghệ của Trung tâm Huấn Luyện Quang Trung để có dịp ủy lạo binh sĩ. Tại đây, Trần Trịnh gặp nhạc sĩ Nhật Ngân tại ban Văn nghệ của Trung tâm Huấn Luyện Quang Trung. Từ đó hai nhạc sĩ này - dưới cái tên ghép lại là Trịnh Lâm Ngân - đã sáng tác nhiều bài hát mang âm hưởng quê hương và đã có nhiều bài trở nên nổi tiếng. Cũng trong năm này, Trần Trịnh trở thành nhạc trưởng ban đại hòa tấu và hợp xướng Đống Đa trên đài truyền hình THVN.
Năm 1968, Trần Trịnh được gặp nhà thơ Hà Huyền Chi. Hà Huyền Chi đã nhận viết lời cho một nhạc phẩm của Trần Trịnh: “Lệ đá”. Bài hát tức khắc được mọi người yêu thích, và có số bản nhạc in phá kỷ lục. Đến năm 1971 thì đạo diễn Võ Doãn Châu lấy tên “Lệ đá” đặt cho cuốn phim ông thực hiện, trong đó nhạc nền là bài “Lệ đá” do Khánh Ly hát.
Người vợ đầu của ông là ca sĩ Mai Lệ Huyền.
Năm 1994 ông bị thương nặng ở đầu gối, do tai nạn xe cộ.
Tháng 10 năm 1995, do sự bảo lãnh của chị, ông cùng với người vợ sau và 2 con qua Hoa Kỳ. Đầu năm 1996, Trần Trịnh dời xuống Quận Cam để có nhiều cơ hội cho hoạt động âm nhạc. Ông được trung tâm Thúy Nga thực hiện chương trình Paris By Night 66 giới thiệu các tác phẩm nổi tiếng của ông, Nhật Ngân và Ngô Thụy Miên.
Về sau, Trần Trịnh chỉ tham gia “The Stars band” là ban nhạc do Bác sĩ Phạm Gia Cổn thành lập và làm trưởng ban, trình diễn trong những sinh hoạt có tính cách cộng đồng.
























Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

BÂY GIỜ THÁNG MẤY




Artist: Từ Công Phụng        Performed by: Phạm Mạnh Hà 

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em? 
Lênh đênh ngàn mây trôi êm đềm 
Chiều nay nếu em đừng hờn dỗi, 
Trách nhau một lời thôi 
Tâm hồn mình đâu lẻ đôi . 

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em? 
Anh đi tìm màu hoa em cài 
Chiều nay nhớ em rồi và nhớ 
Áo em đẹp màu thơ, 
Môi tràn đầy ước mơ 

Mai đây anh đưa em đi về, 
Mưa giăng chiều nắng tàn 
Cho buốt lạnh chúng mình. 
Em ơi, thôi đừng hờn anh nữa, 
Nhìn nhau buồn vời vợi, 
Để mùa đông buốt giá bờ vai mềm . 

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em? 
Anh đi tìm mùa xuân trên đời 
Mùa đông chết đi rồi mùa xuân 
Mắt em đẹp trời sao 
Cho mình thương nhớ nhau.

YÊU EM DẬT DỜ




            Artist:Vũ Thư   -----    Performed by: Phạm Mạnh Hà

Em, em xinh như tiên trần
Về bên anh, mang bao nhiêu thơ mộng
Gặp một lần thôi mà tình như giấc mơ
Gặp một lần thôi dật dờ bao nhớ nhung
Một lần gặp em chợt đã yêu em rồi
Một lần bên em tình ngỡ như muôn đời
Đừng vội vã đi em hãy cho anh một lần
Được nhìn em thiết tha cho nhớ nhung vơi cạn

Em cho anh bao điên cuồng
Ngày đêm thao thức, đôi tay ôm mong chờ
Một lần yêu em ngại ngùng trong bóng đêm
Từng ngày qua thẫn thờ nhớ thương em
Một lần gặp em chợt đã yêu em rồi
Một lần bên em tình ngỡ như muôn đời
Đừng vội vã đi em hãy cho anh một lần
Được nhìn em thiết tha trong nụ cười thơ yêu

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

"Đà Nẵng" Mưa Bay ... với Phạm Mạnh Hà


                   Thành Phố Mưa Bay ----  Artist: Ngân Giang
Có những chiều thành phố mưa bay 
Công viên buồn tượng đá cũng buồn 
Chân đi tìm tuổi hồng sa mạc nắng 
Câu kinh giáo đường ngày tháng trút đau thương 

Có những chiều thành phố mưa bay 
Thương em gầy giọng hát đêm dài 
Nghe hơi thở chạnh lòng khơi niềm nhớ 
Môi răng mắt đỏ mòn mỏi theo đợi chờ 

Cuộc tình đó đã khuất xa tầm tay 
Tiếng hát em còn đây tơ vương lệ thấm đầy 
Hồn còn say men ái ân chiều ấy 
Bóng dáng em còn đây đã khuất sau trời mây 

Em đi rồi thành phố hôm nay 
Mưa giăng đầy lạnh buốt tim này 
Em đi rồi kỷ niệm xưa còn đấy 
Em đi mất rồi còn nhớ chăng tình này ... 

Để Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu...Performed by: Phạm Mạnh Hà



Để Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu    Artist: Thái Thịnh


Hạnh phúc trong tầm với đã không còn tới.
Khi vắng em trong đời.
Tìm đến chân trời mới vẫn thương một thời.
Giờ đã xa ngàn khơi.

Ngày đó ta lầm lỡ bỏ mặc nhau hững hờ.
Để tiếng yêu rạn vỡ rồi thời gian xóa mờ.
Mãi vô tình đến bây giờ.
Nhận ra hai đứa không còn nhau.

Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã.
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài.
Lạc mất nhau ngày mai.

Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu.
Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu.
Sẽ ghi lại biết bao điều.
Để nhớ một thời ta đã yêu.

ĐK:
Thì thôi ta đã lỡ lìa xa bến bờ.
Đời lênh đênh sóng vỗ buồn trôi lững lờ.
Cuộn mình trong nỗi nhớ cho đến bao giờ.
Mình mới quên ngày xưa.
Thì thôi ta đã hết chờ nhau sẽ về.
Mùa xuân nay đã chết vàng phai não nề.
Để lại bao hối tiêc ghi khắc tên người.
Gọi mãi trong đêm buồn.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Quán Bên Đường ...với Phạm Mạnh Hà


Quán Bên Đường – Có thể là một nơi vắng vẽ trên con đường cái quan đìu hiu hút gió hay một nơi chốn ồn ào náo nhiệt của Saigon nhỉ? Nơi ấy có cô hàng nước với hương vị "Chân Quê" của Nguyễn Bính xinh như mơ như mộng, thẹn thùng không dám nhìn thẳng vào mặt của khách đường xa hay là cô cashier, cave, kỷ nữ ... với cái nhìn của bụi trần gian quyện vào.
Mời bạn ghé qua “Quán Bên Đường” của Phạm Duy qua thơ Bình Nguyên Lộc và tiếng đàn + hát của ... ca "lẽ" PMH (chưa đủ ký dù đã tính luôn bao bì nên chưa là ca sĩ). Một ca sĩ có tuổi nhưng chưa có tên (hic…hic…hic), thầy bói mù đã gieo quẻ rằng là 20 năm nữa sẽ nỗi tiếng. Hihihi đang chờ ngày đăng quang đây.

Bài nhạc recording bằng webcam nên âm thanh hơi nhỏ + bị rè quá (static sound, huuummmm) nhưng mà “cây nhà, lá vườn”, có bao nhiêu chơi bấy nhiêu thôi. Cứ tưởng tượng những tiếng rè rè đó (static sound) như là PMH đang ôm đàn hát kế bên thác nước Đambri thật đẹp ở Bảo Lộc nhé. Hihihi imagine… and ... imagine... Lời bài hát gợi nhớ, nuối tiếc của kỷ niệm vương vương buồn + chất giọng của PMH cũng buồn wé luôn và 1 chút bất cần với bụi trần gian (just my opinion! What is yours? Hehehe). Lâu lắm rùi, chắc từ thời cố lũy xa xưa lận, giờ mới đàn hát bài này lại. Ừ thì cũng bao kỷ niệm quay về thật gần như 1 cái chớp mắt nhìn lên.
Here, we go: nhạc và lời

Quán Bên Đường

Nhạc: Phạm Duy – Thơ: Bình Nguyên Lộc
Ngày xưa ngày xửa ngày xưa
Chiều mơ chiều nắng đẹp khoe mầu tơ
Hai đứa mình còn trẻ thơ
Rủ nhau ngồi ngưỡng cửa chơi thẩn thờ.
À a a nhớ nhớ em còn mái tóc bánh bèo
À a a nhớ má chưa hồng da mét vì em nghèo
Đầu anh còn húi trọc, còn húi trọc
Khét nắng hôi trâu thèm đi học, thèm đi học

Em cầm một củ khoai
Ghé răng cạp vỏ rơi
Xong rồi mình chia đôi
Khoai sùng này lượm mót
Sao ngọt lại ngọt ghê
Giờ đây kỷ niệm ngày xưa
Giờ đây cảnh cũ chìm xa mù khơi
Gặp nhau một chiều lạnh mưa
Nhìn nhau quần áo bảnh bao mừng sao.

Nhìn em còn xinh còn tươi
Đời em tưởng đâu là vui
Nhà em phải chăng là đây?
Dè đâu chẳng may là quán
Em bẹo hình hài đem bán...
Rồi em hỏi anh: làm chi?
Cầm bút để viết ngày đêm, viết gì?
Đời thối phải nói là thơm
Ngòi bút là chiếc cần câu nồi cơm
Em hỏi nghệ thuật là chi?
Là đui, là điếc, là câm mà đi.
Nhìn nhau lặng lẽ nhìn nhau
Nào có ai đánh mà sao lòng đau.

Bánh ngọt cùng mời ăn
Nhớ chăng củ khoai xưa
Bánh thơm vàng như nắng
Bánh này mình chưa cắn
Sao mà miệng cay đắng?
Rồi xin một nụ cười thôi
Cười ư ? Anh đã vùi quên nụ cười
Thì xin vài giọt lệ rơi
Lệ em cạn đã từ lâu, người ơi
Trước khi từ giã hỏi nhau buồn hay là vui
Thì cứ hỏi ngay cuộc đời...

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Hành khúc Trần Cao Vân


ĐÂY ĐOÀN HỌC SINH CON CHÁU TRẦN CAO VÂN
XÂY DỰNG VIỆT NAM THEO DẤU CHÂN OAI HÙNG
SỬ VIỆT RẠNG RỠ GIỐNG NÒI, NGHÌN ĐỜI NGƯỜI MÃI NGẮM SOI,
ĐOÀN TA TÔ ĐIỂM NGÀY MỚI