Nơi giao lưu của Cựu học sinh Trần Cao Vân Tam Kỳ Quảng Nam Khóa 75-78. Nơi xả stress sau một ngày làm việc căng thẳng. Nơi 8&8
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện cười. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện cười. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012

CHUYỆN VUI CUỐI TUẦN

Tuần này Bê Ta xin gởi đến hai câu chuyện tiếu cho mọi người cùng thưởng lãm :


Trong giờ Công dân Giáo dục thầy giáo hỏi Tí :
-  Đi học về nhìn thấy 2 túi rơi trên đường, một túi tiền và một túi đạo đức em sẽ nhặt túi nào ?
Tí nhanh nhẹn trả lời :
- Em nhặt túi tiền
Thầy giáo :
- Tôi biết ngay ! Chúng em bây giờ chỉ biết tiền, tiền và tiền... chẳng xem đạo đức ra gì cả ! Còn tôi, tôi sẽ nhặt túi đạo đức ngay.
Tí thơ ngây đáp lại :
-Theo em, ai thiếu cái gì thì nhặt cái ấy
Thầy giáo : !!!???

Có 3 chàng thủy thủ bị đắm tàu trôi dạt vào một hòn đảo hoang bị thổ phỉ bắt giao cho tù trưởng. Vị tù trưởng phán :
- Ba ngươi muốn khỏi phải bị ăn thịt thì mỗi người phải đi hái 10 quả trái cây trên đảo mang về đây cho ta !
Người thứ nhất mang về 10 quả táo. Vị tù trưởng bảo :
- Ngươi phải nuốt liên tục 10 quả ấy,  không được lột vỏ , không được nhăn mặt, không phun ra bằng không ta sẽ ăn thịt ngươi
Ăn đến quả thứ 5 người ấy chịu không nổi nôn ra liền bị xẻ thịt
Hôm sau người thứ hai mang về 10 quả nho. Vị tù trưởng cũng ra lệnh như thế , chàng trai hớn hở nuốt liên tục một cách dễ dàng nhưng bổng dưng đến trái thứ 9 chàng mắc cười chịu không nổi đành phun ra. Rốt cuộc cũng cùng chung số phận như người đầu tiên.
Xuống âm phủ gặp nhau người thứ nhất phàn nàn :
-Anh tệ thật có 10 quả nho mà ăn cũng không xong, tôi đây có thể ăn tới 20 trái kia.
Người thứ hai đành thú thật :
- Lúc tôi đang ăn đến trái thứ 9 bổng thấy thằng thứ ba mang về 10 trái sầu riêng !!!??? 

 

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

QUẢNG NGỮ

Đoàn xe của cựu học sinh TCV trên đường về Tam Kỳ họp mặt truyền thống ghé vào nhà hàng Hưng Phụng ở Phan Thiết để ăn trưa. Trời nóng oi bức. nhà hàng lại không có phòng lạnh, đói..đói..và đói là phương thuốc duy nhất làm cho mọi người quên nóng và ăn ngon miệng. Trong đoàn có một cô bạn Việt kiều tóc vàng hoe trông rất xinh đẹp từ đầu đến cuối chỉ mĩm cười và không nói lời nào, bỗng gần tàn bửa ăn cô lại lên tiếng : Thank you ! Thank you ! Cả đoàn nhìn nhau ngơ ngác không hiểu ý cô ta muốn nói gì ? Liền lúc đó có một cụ già ngồi bàn kế bên cất cao giọng : Tôi biết, tôi biết ý cô ta nói gì ! Tôi là người gốc Quảng Nam, Anh ngữ thì tôi không biết chứ Quảng ngữ thì tôi rất rành, ý cô ta nói " Thiếu canh " đó ! Mọi người ngơ ngác, ông liền giải thích : Có gì đâu ! Xứ Quảng tôi là xứ nói lái, Thank you là thiếu canh, Mọi người ồ !!!!!!!!

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Cười chút chơi


Đã hai lần rồi

Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà lúc gần đi ngủ thì bị ông bố chặn lại:
- Muộn thế này còn định đi đâu nữa?