Tình cờ xem lại mấy tấm hình các kỳ họp mặt hội đồng hương Tam Kỳ tại TPHCM, bắt gặp chân dung của người bạn củ : Trịnh Minh Đô. Bổng dưng nhớ và tội nghiệp cho thân phận của hắn quá !!!. Thật là thần giao cách cảm vì cách đây 1 giờ, mình + Thiện + Hà+ Viết Đức những thành viên trong ban tổ chức lễ hội đồng hương Tam Kỳ gặp nhau bàn về một số chương trình lễ hội sắp tới ngày 30/03/2013 có nhắc về Trịnh Minh Đô. Một chút luyến tiếc, hoài niệm về người bạn bạc phước này đã mãi mãi về với cỏi vĩnh hằng. Bây chừ nhìn lại tấm chân dung của hắn được chụp vào kỳ họp mặt đồng hương năm 2007 sao mà thấy nhớ... Biết bao nhiêu kỷ niệm ký ức củ quay về như những thước phim quay chậm. Nhớ những cuộc nhậu rượu đế tại nhà nó trong con hẽm nhỏ cuối xóm, nền gạch làm bàn với những món mồi rất ư là đơn giản nhưng ngon hơn nhiều với những cốc bia Heineken vàng sóng sánh như bây giờ trong những nhà hàng sang trọng. Lại nhớ mái tóc bồng bềnh của hắn như một nghệ sĩ chuyên nghiệp với bài ca " Trả nợ tình xa " Trả hết trả hết cho đời... " và bây chừ nó đã trả hết bụi trần về với cỏi hư vô.
Một nén nhang lòng cầu mong hương hồn của hắn mau siêu thoát !!! Vĩnh biệt Trịnh Minh Đô...
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013
Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013
TÌNH BẠN
Sáng mồng 7 tết tại quê nhà thành phố Tam Kỳ trời se se lạnh. Cơn mưa xuân vừa đủ ướt những cánh mai đang khoe sắc một góc sân vườn của quán cà phê mang âm hưởng Quê Hương. Trên căn chòi cao nhất quán chúng tôi gồm Tony Tòng, Nguyễn Cao Hải, Trần Lệ Thu và tôi. Buổi uống càphê cuối cùng tiễn Tòng vào Sài Gòn để qua Mỹ, rất tiếc Lê Cẩm Hồng không đến được vì chuẩn bị xe cộ để tiễn chân người đi. Những cốc cà phê được uống chóng vánh tranh thủ vì Tòng không còn nhiều thời gian, dăm ba câu chia tay tiễn biệt nhưng cũng thắm đượm tình thân. Từ giã người đi, còn lại ba người Cao Hải, Lệ Thu, và Trọng Tuấn cùng hướng về xóm Bò trong cơn mưa rào vừa đủ ướt để thăm Lê Quang Tuấn mới về phép 15 ngày đón xuân từ trại tâm thần. Thật may mắn vừa đến nơi thì bắt gặp LQT cũng dự định ra khỏi nhà, ai bảo " Người điên không biết nhớ " vừa thấy mặt chúng tôi anh chàng mừng rở reo lên : A ! Trọng Tuấn, Cao Hải, Lệ Thu nữa nề !!!. Tôi thật sự xúc động ôm chầm lấy LQT siết mạnh trong sự ngỡ ngàng của những người hàng xóm. Tuấn mời chúng tôi vào nhà, căn nhà vắng hoe. Tuấn ở với mẹ già nhưng mẹ đã ra chợ buôn bán mấy hôm rồi, chàng ta mang bia nước ngọt và hạt dưa mời khách. Câu chuyện được khơi dậy từ những kỷ niệm thuở học trò mà Lê Quang Tuấn vẫn nhớ vanh vách, thỉnh thoảng chàng ta còn pha trò chọc ghẹo Lệ Thu. Tôi có cảm giác như bạn ấy không hề tâm thần một chút nào cả ! Xúc động nhất là khi nghe bạn tâm sự ; " Tau không có điên đâu chỉ bị tâm thần nhẹ thôi nhưng mọi người xung quanh, hàng xóm đều xa lánh. Trên trại tau tiếp xúc với nhiều người điên nên rất buồn vì không ai hiểu mình ". Đang trò chuyện nửa chừng thì phóng viên vĩa hè Võ Hồng Dũng mang máy quay đến, nhưng tên này mới thực sự là điên vì mang máy hết pin nên không ghi hình gì cả ( Hì...hì... đừng giận nhe VHD ) . Một chút lãng mạn của LQT được bộc lộ khi chàng ta hát một đoạn của bài : " Tuổi đá buồn " rất nồng nàn và hay tặng bạn bè trong sự ngỡ ngàng của mọi người nhất là Lệ Thu vì câu đùa ví von của LQT : " Hôm nay gặp LT không còn Tuổi đá buồn nữa mà là Tuổi đá vui rồi " . Trước khi chia tay Lệ Thu đại diện trao cho LQT một chút quà nho nhỏ của một số bạn bè được gói gém trong phong bì lì xì mừng tuổi như trao cho bạn một chút nắng hồng trong một ngày đầu xuân mưa se lạnh. Chúng tôi gồm có cả Lê Hoa ( chị LQT ) cùng chụp chung một tấm hình lưu niệm qua Iphone với LQT. Những cái bắt tay siết mạnh của LQT như muốn níu kéo tình thân trở lại. Tôi ra về trong cơn mưa nhưng sao thấy lòng mình ấm lạ...
SG đêm 13 tết
SG đêm 13 tết
Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012
VIẾT CHO MỘT NGƯỜI ĐÃ KHUẤT
Chỉ còn 3 hôm nữa là đến ngày giáp năm của hắn, 30/10 năm ngoái là ngày hắn chính thức rời khỏi cỏi đời này để trở về với cát bụi. " Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi. Để một mai vươn hình hài lớn dậy. Ôi ! cát bụi tuyệt vời. Mặt trời soi một kiếp rong chơi...". Và hắn đã rong chơi nơi miền đất lạ như lời trần tình của cố nhạc sĩ tài hoa trùng họ ...
Ngày xưa khi còn là học sinh cấp 3 TCV, tôi và hắn cùng khối nhưng không cùng lớp nên mức độ thân tình cũng giới hạn. Nhưng từ khi hắn và tôi cùng vào Sài Gòn tìm kế mưu sinh, ở chung một quận, lại rất thân thiết. Nhớ mãi những lần đến nhà hắn nhậu cùng với anh Tới ( xóm mắm ), Nguyễn Viết Đức, Ngô Tứ Hải trong con xóm nhỏ ... chỉ vài món mồi bình dân, dăm ba xị rượu, đàn hát ì xèo, tranh luận rôm rả nhưng thật vui và hạnh phúc. Lối vào nhà hắn cực nhỏ chỉ vừa dắt lọt một chiếc xe máy, nhà hắn lại ở cuối cùng của con hẻm cụt- cụt như cuộc đời bất hạnh của hắn... Những kỷ niệm khó phai và ấm áp tình bằng hữu, nơi ấy hắn cầm cây đàn nghêu ngao bài hát mà nó thích, ca từ bài này như một định mệnh gắn liền với số phận của hắn sau này :
TRẢ NỢ TÌNH XA
Dốc hết tình này, ta trả nợ người
Dốc hết tình này , ta trả nợ đời
Trả hết tình tôi vẫn nợ không thôi
Trả hết, trả hết cho người
Trả luôn mắt môi nụ cười
Trả xong đời còn hư không
Này gió, gió bay về trời
Này hoa , hoa rơi về cội
Còn ta đường nào cho ta
Nợ đời hắn chưa kịp trả rồi vội vã ra đi để lại vợ hiền và hai đứa con thơ dại. Này gió, gió bay về trời. Này hoa, hoa rơi về cội. Còn ta, đường nào cho ta... Hắn tự hỏi cho số phận đời mình và kết cục là câu trả lời nghiệt ngã.
Ngày 30/10 sắp tới đây là kỷ niệm tròn một năm hắn về với cỏi vĩnh hằng. Một nén nhang cầu mong cho hương hồn hắn bình an nơi miền đất lạ và hãy xin còn gọi tên nhau : TRỊNH MINH ĐÔ
Tập thể bạn bè cựu HSTCV khóa 75-78 luôn nhớ về bạn.........
Ngày xưa khi còn là học sinh cấp 3 TCV, tôi và hắn cùng khối nhưng không cùng lớp nên mức độ thân tình cũng giới hạn. Nhưng từ khi hắn và tôi cùng vào Sài Gòn tìm kế mưu sinh, ở chung một quận, lại rất thân thiết. Nhớ mãi những lần đến nhà hắn nhậu cùng với anh Tới ( xóm mắm ), Nguyễn Viết Đức, Ngô Tứ Hải trong con xóm nhỏ ... chỉ vài món mồi bình dân, dăm ba xị rượu, đàn hát ì xèo, tranh luận rôm rả nhưng thật vui và hạnh phúc. Lối vào nhà hắn cực nhỏ chỉ vừa dắt lọt một chiếc xe máy, nhà hắn lại ở cuối cùng của con hẻm cụt- cụt như cuộc đời bất hạnh của hắn... Những kỷ niệm khó phai và ấm áp tình bằng hữu, nơi ấy hắn cầm cây đàn nghêu ngao bài hát mà nó thích, ca từ bài này như một định mệnh gắn liền với số phận của hắn sau này :
TRẢ NỢ TÌNH XA
Dốc hết tình này, ta trả nợ người
Dốc hết tình này , ta trả nợ đời
Trả hết tình tôi vẫn nợ không thôi
Trả hết, trả hết cho người
Trả luôn mắt môi nụ cười
Trả xong đời còn hư không
Này gió, gió bay về trời
Này hoa , hoa rơi về cội
Còn ta đường nào cho ta
Nợ đời hắn chưa kịp trả rồi vội vã ra đi để lại vợ hiền và hai đứa con thơ dại. Này gió, gió bay về trời. Này hoa, hoa rơi về cội. Còn ta, đường nào cho ta... Hắn tự hỏi cho số phận đời mình và kết cục là câu trả lời nghiệt ngã.
Ngày 30/10 sắp tới đây là kỷ niệm tròn một năm hắn về với cỏi vĩnh hằng. Một nén nhang cầu mong cho hương hồn hắn bình an nơi miền đất lạ và hãy xin còn gọi tên nhau : TRỊNH MINH ĐÔ
Tập thể bạn bè cựu HSTCV khóa 75-78 luôn nhớ về bạn.........
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012
NGƯỜI BẠN CỦA TÔI
Vừa qua mình có vào trang blog 11C2 đọc được bài viết của bạn Võ Hồng Dũng nói về cuộc gặp gỡ bạn Lê Quang Tuấn tại trại tâm thần Quảng Nam. Thấy hay hay và cũng để chúng ta cùng chiêm ngưỡng chân dung của người bạn cũ LQT, nên có trao đổi với tác giả coppy bài này qua blog Cựu HSTCV 75-78 để mọi người cùng đón đọc...
tình cờ sáng hôm nay, 18/10/2012, khi lên Trung tâm Điều dưỡng Người tâm
thần Quảng Nam, tôi lại được tham dự chương trình sinh hoạt nhân ngày
20/10/: ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ VN. Chương trình có lẽ rất
bình thưởng, với tiết mục giới thiệu về lịch sử thành lập Hội LHPN VN,
trả lời câu hỏi, và giao lưu văn nghệ. Tất cả đều hát rất nhiệt tình, và
Lê Quang Tuấn, người bạn của chúng ta cũng lên hát, "Dấu tình sầu".
![]() |
| Lê Quang Tuân "Dấu tình sầu" |
hôm qua, các bạn ở thành phố HCM có nhờ tôi thay mặt anh em đến viếng
thầy Ngoạn, hôm nay tôi lại được nghe một người bạn cũ của mình hát
trong một trạng thái tinh thần hơi không bình thường, có lẽ trường xưa,
thầy cô, bạn bè cũ luôn gắn bó với chúng ta mỗi ngày...
Thật ra những lúc gặp tôi, Tuấn rất bình thường, thậm chí còn hỏi qua
một người khác để biết tôi có mấy đứa con. Nhưng nghe các nhân viên ở
đây nói, tình trạng của Tuấn năng hơn so với hồi mới vô, nguyên do có lẽ
thời gian qua, Tuấn có về nhà một vài lần, và khi trở vào thì lại bị
nặng. Tôi hỏi Tuấn: vào đây thế nào, Tuấn nói ở đây đỡ hơn ở nhà, ở nhà
mệt lắm, vào đây thấy khỏe người. Tôi còn nghe cô Nguyệt, một cán bộ
quản lý ở đây, mặc dù ở lứa tuổi như tụi mình, Tuấn vẫn không ngừng đòi
thương một cô nhân viên trẻ ở đây, cô này cũng xinh xinh...
![]() |
| bạn Dũng, sinh viên Kinh tế năm 4 "Quế Sơn quê mình" |
Ngồi nhìn và nghe những anh em "bình thường" và "không bình thường" hát,
đôi khi "không bình thường" lại hay hơn "bình thường" mới lại chứ! Vậy
mới biết khi đến với âm nhạc (và nghệ thuật nói chung), có lẽ không có
sự phân biệt nào cả. Ở đây, người ta tham gia rất nhiệt tình, không nói
đến chuyện hay hoặc dở. Nghe "Dấu tình sầu" của Lê Quang Tuấn hay "Nói
với em", "Quế Sơn quê mình"... tưởng chừng như chúng ta đang dự một
chương trình giao lưu văn nghệ khá chất lượng. Riêng tôi, khi nghe Tuấn
hát, tôi thương bạn mình vô cùng. Cũng một thế hệ, cũng một con đường,
nhưng sao có quá nhiều ngã rẽ, bạn tôi lại rơi vào ngã rẽ quá bất hạnh,
không biết để trả giá cho chính cuộc đời mình (?) hay cho ai, nhưng dù
cho bất kỳ ai thì cũng quá thiệt thòi cho Lê Quang Tuấn, một con người
hiền lành, dễ thương, nhân hậu. Tuấn hát khá chuẩn, tuy chất giọng đã
không còn dày như những tháng ngày thanh xuân, tôi lặng người khi nghe
từng ca từ vang lại, nghĩ suy về đời người sao mỏng manh như sương sớm,
chóng tan theo nắng vàng chợt bước về theo dấu thời gian. Chúng ta rất
mừng vì dù có khó khăn đến mấy (mà đã từng như vậy), dù có khổ đau đến
mấy, cũng vẫn còn phước hạnh hơn những con người ở đây, họ không có một
ngày mai để mà mơ ước, con đường mơ ước ấy hầu như đóng lại, và mỗi ngày
nó lại khép kín hơn. Bạn Dũng, một sinh viên kinh tế Đại học Đà Nẵng,
giới thiệu rất rõ ràng, lịch sự, đệm đàn cũng khá dễ thương, mấy ai
biết, Dũng là bệnh nhân ở nơi đây...
| những anh em trong TT ĐD Người tâm thần |
Và cứ thế, hết người này đến người khác, sự hào hứng không bao giờ thiếu
và tính trật tự là điều mà chúng ta cần nhìn nhận, họ ngồi yên lặng,
không nói chuyện như để tận tưởng không khí nghệ thuật hiếm hoi này. Anh
Hậu, Phó Giám đốc Trung tâm cho tôi biết, hiệu quả của những lần sinh
hoạt này khá tốt, anh em bớt lên cơn, nhẹ nhàng hơn... Thuốc điều trị
chỉ có tác dụng 30%, phần còn lại là cách đối xử của những người chung
quạnh và các liệu pháp tinh thần như văn hóa, thể thao mà cuộc sinh hoạt
sáng nay là một ví dụ cụ thể.
Khi đọc bài này, các anh em cùng khóa 1975-1978 Trung học Trần Cao Vân
Tam Kỳ, hoặc khác khóa nếu có chút lòng trắc ẩn với những người bạn (đã
biết, hoặc chưa hề biết) này, xin góp một bàn tay sẻ chia để cho những
người anh em bất hạnh hơn chúng ta có thêm những cơ hội thay đổi đời
sống mình, hy vọng một ngày mai tươi sáng, khả quan hơn...
Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012
25 NĂM VỀ TRƯỚC
Cách đây 25 năm, vào ngày 16/9/1987 ( nhằm ngày mồng 1 tháng 8 năm Đinh Mão ) là ngày 2 vợ chồng bạn Vũ Quốc Bảo cùng cầm tay đặt bút ký vào bản án tù chung thân với nhau đến trọn đời. Mời các bạn hãy cùng nhau chiêm ngưỡng chân dung của đôi uyên ương này cách đây 1/4 thế kỷ !!!
Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012
buồn....Chích..Chơi..hihihihi!!!
*Người ta dùng thời gian để kiếm tiền ......rồi lại dùng tiền để đốt thời gian
*Trong cuộc sống,có những thứ to lớn hơn tiền, như hoá đơn tính tiền chẳng hạn...
*Ai cũng giữ lời hứa nếu họ còn nhớ mình đã hứa những gì.
Cách tốt nhất để giữ lời hứa là đừng hứa gì cả!
*Người ta dùng thời gian để kiếm tiền ......rồi lại dùng tiền để đốt thời gian
*Trong cuộc sống,có những thứ to lớn hơn tiền, như hoá đơn tính tiền chẳng hạn...
*Ai cũng giữ lời hứa nếu họ còn nhớ mình đã hứa những gì.
Cách tốt nhất để giữ lời hứa là đừng hứa gì cả!
Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012
Thác Giang Điền
Wellcom các bạn HCM. 13/05 chúc các bạn đi Giang Điền thật vui. Mình kẹt không đi được.
Mình cung cấp 1 ít thông tin... từ mạng :)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



