Thỉnh thoảng mình cũng ghé vào blog Cựu HSTCV để thăm chơi và đàm đạo, nhưng quán vắng thật như lời trần tình của ông chủ VQB. Gần đây " Hồn TRƯƠNG Ba da hàng VIỆT " cũng trăn trở như thế . Vậy đâu là lý do quán nhà mình vắng vậy ???
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013
Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012
36 MÙA VU LAN VẮNG MẸ
Chỉ còn đúng một tuần nữa là đến ngày rằm tháng bảy-mùa vu lan lại đến, thêm một mùa vu lan lần thứ 36 nữa trên ngực áo tôi mãi cài bông màu trắng. Một khoảng trống mênh mông, một nỗi buồn vô tận khi nhắc về mẹ.
Vâng ! Mẹ mãi về với cỏi vĩnh hằng khi tôi tròn 16 tuổi, cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới nhưng lại là cái tuổi thần tiên của tuổi học trò mộng mơ và huyền diệu. Chiến tranh đã cướp đi mẹ và đã cướp đi tuổi thơ mộng mị của một thằng con trai mới lớn như tôi. Đó là năm 1976, đất nước đã hòa bình- mẹ mất đi không phải vì chiến tranh lửa đạn nhưng vì hậu quả của chiến tranh , một xã hội lạc hậu, cơ chế, một bệnh viện lớn của thành phố mang danh : " Hòn ngọc Viễn đông " cũng không thể cứu sống một mạng người với một căn bệnh loại tầm tầm, đâu phải nan y do hoàn cảnh " buổi giao thời ". Thời ấy, mẹ là linh hồn của cả gia đình sau những năm tảo tần, lao lực mẹ đã ngã bịnh. Hai người anh đầu là sĩ quan chế độ cũ phải chấp hành lệnh cải tạo, người chị thứ ba đành bán đi tất cả những gì có thể bán được để mang mẹ vào Sài Gòn chửa trị. Nhưng rốt cuộc cũng đành mang mẹ về chờ ngày vẫy tay tạm biệt đàn con.
Những tháng ngày ấy không bao giờ tôi quên được, mẹ trút hơi thở cuối cùng vào ngày mồng 2 tháng 5 âm lịch năm 1976. Ngày ấy tôi học lớp 10 trường trung học Trần Cao Vân, nỗi đau và ân hận nhất đời tôi là không về kịp chứng kiến phút lâm chung của mẹ. Tôi còn nhớ mãi, chiều hôm ấy nhà trường chuẩn bị nghĩ hè và khối lớp 10 chúng tôi có tổ chức cuộc thi học sinh giỏi toán toàn trường do thầy Nguyễn Tứ phụ trách. Lần ấy, tôi là người được vinh danh có số điểm cao nhất toàn khối . Phần thưởng dành cho tôi do thầy Nguyễn Tứ trao là cuốn V.I LÊNIN, trang đầu có lời khen tặng của thầy có cả con dấu đỏ và chữ ký của thầy hiệu trưởng nữa. Niềm vui bỗng tan biến khi hay tin mẹ đã qua đời, tôi vội vã chạy nhanh về nhà trong tâm trạng bấn loạn và mẹ mãi mãi ra đi không kịp đợi tôi về. Tôi đã khóc thật nhiều vật vã bên thi hài của mẹ và mãi đến bây giờ dù đã 36 năm trôi qua mỗi lần nhớ đến tôi đều ngấn lệ...
Mùa đại lễ Vu Lan sắp đến con chỉ biết cầu mong cho hương hồn của mẹ mãi yên bình nơi chín suối và đã 36 năm qua nhìn những ai cài bông hồng trên áo con khát khao được gào lên hai tiếng mẹ ơi !!!
Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012
Hắn ... và ... "Daddy"
Hình hắn khi còn học lớp 12 – Phạm Hà Christopher
Rồi thì mùa Hè cũng đang đến và hắn đang ngồi
trong chiếc máy bay Boeing 747 trên đường đến Saigon. Hắn là Phạm Hà Christopher
(tiểu quý tử - con út), ở nhà tên cúng cơm là “Super”. Sở dĩ hắn có tên này là
vì khi mẹ sinh ra hắn đúng vào ngày tranh giải bóng cà na Super Bowl ở Mỹ
(tương tự như World Cup của đá banh vô địch của Thế Giới), vì chữ Super Bowl
hơi dài nên tên hắn được rút gọn là “Super”. Hên quá xá cỡ, tôi đặt tên cúng
cơm này thì cá độ football ngày đó trúng lớn, niềm vui nhân đôi í, hehehe…sorry
vì phải nói sự thật...
Hắn không gọi PMH là Bố hay Ba mà hắn kêu
là Daddy. Hắn và PMH rất gần gũi nhiều khi nói chuyện như bạn bè , mọi người nói hắn giống PMH nhiều lắm.
Nhưng một điều hắn hơn hẳn PMH là cho đến ngày hôm nay, hắn chưa bao giớ đánh
nhau với bất cứ ai, chẳng bù PMH ngày còn bé đánh nhau bú xua. Trong suốt những
tháng ngày đi học của hắn, mọi điều đến với hắn có vẽ dễ dàng vì hắn rất siêng
năng với nhiều thời gian để học hành. Lãng Tử Yến Thanh (anh hùng Lương Sơn Bạc thứ 108) rất khoái hắn ở điểm này.
Ngày hắn ra trường Trung Học, hắn ghi danh 8 trường Đại Học trong nước Mỹ thì 7
trường nhận hắn vào học, điều may mắn của hắn báo hại PMH xất bất xang bang phải
dẫn hắn đi thăm các trường vòng quanh nước Mỹ. Hắn rất thích học ở New York
University (NYU) nhưng vì học phí phải trả là 51000 USD/1 năm, nên cuối cùng hắn
chọn University California of Santa Barbara (UCSB) cách nhà hơn 200 km vì “Daddy”
hắn chỉ tốn 30000USD/1 năm thôi. Ngày hắn quyết định chọn UCSB, PMH này cũng thẫn
thờ lắm bởi cái suy nghĩ rất người lớn nơi hắn. Hắn lo sợ vì số tiền quá lớn
trong việc học của hắn là 1 gánh nặng cho gia đình. Nhưng hắn cũng không vừa gì
bởi có trường Unversity California of Irvine (UCI) rất gần nhà nhưng hắn không
chọn, vì hắn sợ PMH bắt hắn phải ở nhà chứ không được ở trong Dome (nhà trong
trường).
Về văn chương trong 3 thế hệ từ Bố tôi, PMH
và hắn thì hắn có vẽ chơi trội hơn, bởi lẽ có lần sinh nhật bạn gái học trong
trường Trung Học. Hắn nhờ Mẹ mua dozen (12 cái) hoa hồng gói ghém đẹp đẽ rồi
đem đến trường đúng vào lúc đang học (PMH là người làm taxi cho hắn đến trường mỗi sáng sớm), hắn xin phép cô giáo đang đứng lớp trao
hoa cho bạn gái và đứng giữa lớp đoc bài thơ (Poem) tặng cho cô ấy. Cái ngưỡng
này thì hắn hơn PMH đứt đuôi con nòng nọc rồi còn gì.
Có lần PMH hỏi hắn: “Super, sao con không học
làm Luật Sư, “Daddy” thấy con giỏi văn chương lắm mà?”. Hắn trả lời là hắn không
thích điều giả dối. Từ đó, PMH không có ý kiến về lựa chọn ngành học của hắn vì
suy nghĩ của hắn rất chính chắn.
Ngày tháng dần trôi, hắn sẽ ra trường năm tới
với 2 ngành ngôn ngữ học (Languages) và Bio-Chemistry (Sinh vật - Hóa).
Hôm nay 21/6/2012 hắn sẽ có mặt ở Saigon
cùng 100 người trong phái đoàn Project Vietnam sẽ đến Bến Tre và Cần Giờ để
khám và chữa bịnh cho người nghèo. Chương trình này sẽ bắt đầu 25/6 cho đến
7/7, sau đó hắn sẽ đi làm ở bệnh viện Cần Giờ trong vòng 2 tuần tiếp theo. Những
việc hắn làm, PMH thật sự rất hãnh diện. Những ý nghĩ hướng thiện nơi hắn làm
cho trong lòng PMH như ấm lại. Hạnh phúc và sung sướng tràn ngập trong hồn PMH.
Chuyến này hắn đi, tổng thiệt hại tính ra thóc thì nhiều lắm, nhưng nếu tính ra
giấy màu xanh thì khoảng hơn 3000 USD. Nhiều người nói “Tiền không mua được hạnh
phúc” nhưng với PMH thì có lẽ lần này là ngoại lệ.
Tội nghiệp hắn, dự định sẽ đi xe buýt Saigon
- Cần Giờ mỗi ngày để đi làm. PMH cũng lo lắng lắm, nhắc nhở mọi điều, coi chừng
kẻ xấu, lung tung và lung tung…
Hắn đi, làm cho PMH nhớ quay quắc như nhớ
người yêu… í quên …nhớ vợ yêu chứ, kekeke. Bớ bạn hiền Lãng Tữ Yến Thanh, Thiện
+ Hà, Tuấn + Linh, Công + Ngọc Anh và những bạn ở Saigon nếu có “quỡn” gọi điện
thoại hỏi thăm “tiểu quý tử” của PMH nhé. À quên, có chỗ nào ăn uống hay nhãy “Hip-hop”
nhớ dẫn hắn đi với. Hắn nhảy Hip-hop chắc cũng ngang ngữa hay hơn anh Ba Tê TTT
với vũ đoàn Danang trong nhạc tour í.Chưa biết mèo nào cắn miu nào đây anh Ba
Tê TTT nhỉ?
Số điện thoại Super: 01214689140
Số điện thoại Văn: 0903964352
TB: Chắc lần này Võ Nga lại thốt lên như những
lần PMH nghe mấy bạn kể lại là: “Ông Hà khoe con ác…”lun” í”. Hehehe
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012
CAO THANH HÀ BẮT ĐẦU ĐĂNG ĐÀN
Cao Thanh Hà đã bắt đầu đăng đàn tham gia viết blog sau những lời mời chân tình của TTT, TDV. Thế là một bloger nữ đầu tiên xuất hiện trong vườn hoa Cựu HSTCV75-78. Một tràng vỗ tay tán thưởng đi các bạn, nếu có một lời nhận xét cho bài viết trên TTT xin góp ý : Đây là bài viết dài nhất từ lúc lập blog đến giờ, lãng mạn nhất, đọc phê nhất,và dân chính ngôn thuận nhất. Bởi vì gần đây bọn tin tặc vì biết CTH rất thích bài Nhạc rừng( cúc cu...cúc cu...) nên mạo danh với tên Thanhha Cao đăng lên mạng các bài:"MH nói với TT...,Hi..hi...VQB hết hồn v..v..." toàn là cảnh chim và cu. Tội nghiệp cho cô ấy chỉ biết nắng và gió điển hình bài Nắng chiều của nhạc sĩ tài hoa Lê Trọng Nguyễn mà nghe đâu ông LTN này là anh bà con với ông Lê Trọng Tấn ở gần nhà Cao Thanh Hà đấy ! Nắng có rồi mà gió thì chưa, hy vọng bài sau CTH sẽ ra mắt nhạc phẩm nói về gió chẳng hạn: Gió mùa Thu !!!
Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012
PHIẾM VỀ THƠ VĂN....và PHẠM MẠNH HÀ
Tôi, PMH, có cái “gene” của Bố mình. Ông có bút hiệu HOÀI LINH,
chắc chắn là bút hiệu này ông lấy trước khi thằng oắt con (tôi gọi hắn là oắt
con bởi hắn nhỏ tuổi hơn tôi nhiều) danh hài HOÀI LINH sinh ra ở Ái Nghĩa vùng xa
vùng sâu, xa hơn Đại Lộc, Quảng Nam. Tôi nghĩ rằng nhờ thơ bố tôi hay (nịnh… ác
luôn) nên nhập tâm thằng oắt con í, do đó hắn bắt chướt lấy trùng nghệ danh với
Bố tôi, hehehe, tôi tin chắc “kú” là như thế.
Nói dông dài như thế để tôi tự PR lấy mình một chút í là PMH hồn
thơ cũng lai láng lắm, hehehe, cái này hình như là nhập đề lung khởi đây. Người
Việt mình ưa vậy, báo hại PMH viết văn ở Mỹ, thầy cô giáo cho điểm C,D hay F
hok ah. Ui! Đông và Tây có những cái hok bao giờ gặp nhau là thế. Thơ PMH hư ảo
và thật quyện lấy nhau như thuyết nhà Phật: sắc sắc không không. Bạn nghĩ thế
nào cũng được, nhưng đừng bao giờ hỏi PMH viết bài thơ này cho ai, yêu ai hay
nhớ ai vì chẳng bao giờ có câu trả lời, hihihi.
Nhiều lúc tôi và nhà tôi nói chuyện vớ vẫn, cô ấy hỏi PMH là
thấy tôi văn thơ dữ lắm nhưng sao hok thấy đưa cho H đọc. Tôi lúng túng thật sự
và nói: “Nếu anh có can đảm đưa H đọc thì anh chắc chắn cũng xuất bản được ít
nhất 1 tập thơ rồi”. Cái ngại ngùng vô cớ nên PMH cứ phớt lờ như bài hát “Tình
có như không”, hehehe cho nên tôi vẫn là tôi. Tôi ngại ngùng không nói bởi sợ
như lời bài thơ “Áo lụa Hà Đông” của thi sĩ Nguyên Sa mà tôi rất thích:
“Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông….”
Rũi mà cô nàng tức giận hay khó chịu chút đỉnh để mấy câu thơ í
trở thành:
“Nắng Sài Gòn tau đi mà chợt rét
Bởi vì mày mặc áo mỏng 2 dây…”
Khi nàng nhìn mấy cô gái bên đường và đọc 2 câu này thì liền
liếc xéo qua PMH để nhìn xem mắt tôi có liếc ngang liếc dọc cô nào hok? Cũng
tội nghiệp cho PMH, có người đàn ông nào thấy bông hoa đẹp mà hok ngắm? Vợ tôi
đúng là Nam Kỳ đặc sệt, chõn chẹt chứ hok có mơ mộng như PMH, cô ấy nói: Mơ
mộng, thơ văn rồi cạp đất mà ăn huh?” Hehehe, PMH im thin thít. Chõn chẹt của
nhà tôi còn thể hiện qua câu trả lời khi PMH hỏi:
“Kiếp sau mình gặp lại thì sao nhỉ?”
Tôi nhanh nhảu nói: “ Anh sẽ chạy đến và nói anh đã chờ đợi em
từ muôn kiếp trước”.
Phản ứng của nàng thì: “Thôi tránh xa ra, 1 kiếp đủ rùi. Thấy
PMH là chạy (trốn) mất dép lun (luôn)”. Kakaka, thế đó.
Nói cho vui chứ vợ PMH thì trên cả tuyệt vời trong ý nghĩ của
chính mình.Thương chồng con hết lòng, lo lắng mọi thứ. Bạn Mỹ Liên nói về PMH
là “Nước chảy chỗ trũng” trong cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.Với PMH, vợ con là
trên hết, thơ văn hay cái chi chi cũng chỉ là bên đời của người lãng du nhìn
ngắm rồi mộng mơ của 1 Lãng Tử Đa Tình. Đó cũng là đôi lời về thơ văn và PMH.
Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012
TƯỞNG RẰNG ĐÃ QUÊN
Nhắc đến Phạm Mạnh Hà là phải nói về âm nhạc, sau một chuyến về VN dự họp mặt cựu HSTCV rồi vội vã trở về vội vã ra đi . Cứ ngỡ anh chàng lãng tử này đã để gió cho mây ngàn bay nhưng rất vui khi đã đọc được những cảm xúc rất chân tình, mộc mạc nhưng rất dấu yêu của bạn qua trang blog mới cảm nhận rằng không những tình yêu mà tình bạn cũng không biên giới. Hoa học trò ( một bài hát ruột của PMH ) đã bắt đầu nở trong vườn hoa cựu HSTCV, vườn hoa của chúng mình lúc nào cũng dang tay đón nhận dù một hay cả triệu đoá hoa hồng. Có một loài hoa tuy không đẹp, trầm lặng và luôn khép mình, chỉ nở về đêm đó là hoa Quỳnh nhưng trong vườn hoa cựu HSTCV loài hoa đó được mang tên hoa Quỳnh Yến. Trong chuyến xuyên Trung vừa rồi mới cảm nhận được bản sắc của hai loài hoa này, từ đó mới hay rằng" Trên thế gian này không đâu đẹp bằng nơi gặp nhau của tình bạn ". Hy vọng PMH sẽ thường xuyên ghé thăm vườn hoa của chúng mình và hãy ghi lại những cảm xúc trên trang blog do VQB dày công xây dựng!!! Hẹn gặp nhé ở SG !
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

