Nơi giao lưu của Cựu học sinh Trần Cao Vân Tam Kỳ Quảng Nam Khóa 75-78. Nơi xả stress sau một ngày làm việc căng thẳng. Nơi 8&8
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu Tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu Tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Thư giản

Chuyện có thật 100%. Có một cô phóng viên nọ đến một trị nuôi bò sữa ở Long Thành để phỏng vấn. Sau khi tìm hiểu toàn bộ sinh lý sinh dục sinh sản của đàn bò sữa, cô hỏi ông chủ trại một câu: "Thưa anh, hiện tại đang có dịch bò điên, không biết trại của anh có con nào bị không". Ông chủ không chút ngần ngại, trả lời: "Bị hết"

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Pháp tu trực chỉ (Chân Hiền Tâm)


Hai giờ sáng, lão gọi tới tìm tôi. Lão đọc cuốn Trung Luận, tâm đắc quá nên tìm tôi trò chuyện  ... Mô Phật! Giờ đó con đang ngủ ai mà cho bố gặp, nhất là đàn ông. 

Lão nói lão chăm chú quá nên không biết đã 2 giờ sáng. Biết, lão đã không gọi... 

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

TRUYỀN THUYẾT TẾT TRUNG THU

                              Chú cuội và Hằng Nga thời hiện đại

 Tết Trung Thu theo âm lịch là ngày rằm tháng 8 hằng năm. Đây là ngày tết của trẻ em, còn được gọi là "Tết trông Trăng". Trẻ em rất mong đợi được đón tết này vì thường được người lớn tặng đồ chơi, thường là đèn ông sao, mặt nạ, đèn kéo quân,... rồi bánh nướng, bánh dẻo. Vào ngày tết này, người ta tổ chức bày cỗ, trông trăng. Thời điểm trăng lên cao, trẻ em sẽ vừa múa hát vừa ngắm trăng phá cỗ.

Tục vui Tết Trung Thu đã có từ thời Đường Minh Hoàng bên Trung-Hoa, vào đầu thế kỷ thứ tám (713-755).

Sách xưa chép rằng, nhân một đêm rằm tháng tám, khi cùng các quan ngắm trăng, vua Đường ao-ước được lên thăm cung trăng một lần cho biết. Pháp-sư Diệu Pháp Thiên tâu xin làm phép đưa vua lên cung trăng. Lên tới cung trăng, Minh Hoàng được chúa tiên tiếp rước, bày tiệc đãi đằng và cho hàng trăm tiên nữ xinh tươi mặc áo lụa mỏng nhiều màu sắc rực rỡ, tay cầm tấm lụa trắng tung múa trên sân, vừa múa vừa hát, gọi là khúc Nghê-Thường vũ y. Vua Đường thích quá; nhờ có khiếu thẩm âm nên vừa trầm trồ khen ngợi vừa lẩm nhẩm học thuộc lòng bài hát và điệu múa mong đem về hoàng cung bày cho các cung nữ trình diễn. Cuối năm đó, quan Tiết Độ Sứ cai trị xứ Tây Lương mang về triều tiến dâng một đoàn vũ nữ với điệu múa Bà-la-môn. Vua thấy điệu múa có nhiều chỗ giống Nghê-Thường vũ y, liền chỉnh đốn hai bài hát và hai điệu làm thành Nghê-Thường vũ y khúc. Về sau các quan cũng bắt chước vua mang điệu múa hát về các phiên trấn xa xôi nơi họ cai trị rồi dần dần phổ biến khắp dân gian. Tục ngắm trăng, xem ca múa sau biến thành thú vui chơi đêm rằm Trung Thu .

Về sau tết Trung Thu lan rộng sang các nước láng giềng và thuộc địa của Trung Hoa. Sách sử Việt không nói rõ dân ta bắt đầu chơi Tết Trung Thu từ bao giờ, chỉ biết hàng mấy trăm năm trước, tổ tiên ta đã theo tục này. Ngay từ đầu tháng tám âm lịch, chợ búa bắt đầu có màu sắc Trung Thu. Lồng đèn, bánh nướng, bánh dẻo đã được bày bán la liệt trong các cửa hiệu rực rỡ ánh đèn. Người mua lẫn người đi xem đông chen như hội.

Ngoài các loại đèn giấy, bánh kẹo còn có các con giống đầu lân, mặt ông địa bày bán đầy các chợ. Những nhà giàu còn bày cỗ Trung Thu để khoe tài nấu nướng của các cô con gái tới tuổi lấy chồng.

Ở Việt Nam, ngày tết Trung Thu được ông Phan Kế Bính diễn tả trong "VN Phong tục": "ban ngày làm cỗ cúng gia tiên, tối đến bày cỗ thưởng Nguyệt. Ðầu cỗ là bánh mặt trăng, và dùng nhiều thứ bánh trái hoa quả, nhuộm các màu các sắc, sặc sỡ xanh, đỏ, trắng, vàng. Con gái hàng phố thi nhau tài khéo, gọt đu đủ thành các thứ hoa nọ hoa kia, nặn bột làm con tôm con cá coi cũng đẹp".

                                                                                                                  SƯU TẦM

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN

Nếu có dịp xuống Tiền Giang xin mời ghé nghỉ tại đây !

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

THU HÁT CHO NGƯỜI

Tôi viết Thu,hát cho người

 Thuở ấy, tôi hai mươi tuổi. Tháng 9, mùa thu, tôi trở về quê nhà Quảng Nam, cầm cây đàn guitar lên đồi sim xưa. Người bạn nghèo thời trung học của tôi không còn nữa, chỉ còn đây khu đền tháp với những nàng Apsara lặng lẽ nhảy múa ngàn năm.
ác giả Vũ Đức Sao Biển năm 1970, tại Bạc Liêu
Tác giả Vũ Đức Sao Biển năm 1970, tại Bạc Liêu
Thuở ấy, tâm hồn tôi trong sáng lắm, cứ y như dòng suối trong vắt êm đềm xuôi chảy dưới chân đồi. Mùa thu, hoa sim tím nở như một tấu khúc dịu dàng. Hoa sim, cái màu hoa tím nhạt lãng mạn, bình dị giữa thu vàng sao mà gợi nhớ đến thế. Tôi nhớ hoa, nhớ người. Và úp mặt sau thùng đàn làm bàn, tôi đặt tờ giấy kẻ nhạc lên, viết Thu, hát cho người.
Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.
Bản tình ca thuở đôi mươi bắt đầu với hai câu hỏi tu từ như thế. Hỏi để mà hỏi với chính mình và biết rằng không có câu trả lời. Cái tựa ca khúc là Thu, hát cho người thật ra là hát cho chính mình, hát với mùa sim, tháp cổ, dòng sông.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.
Bài Hoàng hạc lâu của thi sĩ Thôi Hiệu có câu “Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản” (Hạc vàng bay một lần là không trở lại nữa). Tôi lấy ý thơ của người xưa để nói đến bạn mình. Ca từ như một tiên tri định mệnh; chúng tôi chẳng bao giờ được gặp lại nhau. Sao mà trùng lặp với câu thơ của Guillaume Apollinaire từng viết “nous ne nous verrons plus sur terre” (Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa. Mộng trùng lai không có trên đời - Bùi Giáng dịch).
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó.
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
 Hai câu này làm lắm người thắc mắc. Năm 2007, nhà văn Sơn Nam từng “phê bình” tôi: “Mày nói dóc. Cây sim ngoài Quảng Nam của mày thấp tịt, vậy mày ngồi chỗ nào để đợi con nhỏ đó? Mà cái đồi sim thì trống huơ trống hoác, con nhỏ đó có đến thì mày mần ăn được gì?”. Nhiều người cũng có thắc mắc tương tự như ông già Nam Bộ.

Thực ra, cây sim già không nhỏ, đặc biệt là khi mọc trên đồi cát. Có cây cao vài ba mét, tỏa bóng mát quanh năm. Và như tôi đã nói, thuở ấy lòng tôi trong sáng lắm cho nên tôi cũng chẳng bao giờ dám nghĩ tới hai chữ “mần ăn” thông thường vốn thuộc phạm trù hình nhi hạ!

Bài hát thoáng một chút suy nghĩ rất Lão - Trang về số phận con người, tình yêu và sự xa biệt:
Thời gian nào trôi bồng bềnh trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Mùa vàng lên biêng biếc bóng chiều rơi.
Nhạc hoài mong ta hát vì xa người.
Vẫn là những câu hỏi tu từ không có lời đáp. Ngay khi viết xong, tôi đã hình dung được đây là một bài tình ca hay của đời mình. Bài hát Thu, hát cho người được đưa cho ca sĩ Hà Thanh, 2 tuần sau được hát trên Đài Phát thanh Sài Gòn bởi hai danh ca Hà Thanh và Anh Ngọc; sau đó là Phượng Bằng, Mai Hương, Quỳnh Dao, Kim Tước, Vân Quỳnh, Vân Hà, Ngọc Long... Bài hát nhanh chóng trở nên nổi tiếng. Cho đến bây giờ đã là 43 năm, Thu, hát cho người đã được đặt tên cho rất nhiều chương trình âm nhạc mùa thu hằng năm.

Thời đôi mươi, tôi để lại cho cuộc sống và bạn yêu nhạc Thu, hát cho người, Chiều mơ, Tiếng hát trên đồi Tăng Nhơn Phú. Thời  năm mươi, sáu mươi, tôi để lại Điệu buồn phương Nam, Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài lang, Đường về, Mùa Xuân hát trên ngọn cây tùng, Xuân ca vô tận. Điều lạ lùng là càng về già, âm nhạc của tôi càng vui lên.

Với đời tôi, Thu, hát cho người là một dấu ấn đẹp, thậm chí còn tạo nên những giai thoại, huyền thoại. Tôi thầm nghĩ 143 chữ trong bản tình ca đó là những viên ngọc quý...
Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển (NLĐO)

 

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2012

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

THƠ TÔI
Thơ tôi chỉ có bốn câu
Vừa xong câu một, bắt đầu câu hai
Câu ba sáu chữ không dài
Cuối cùng câu bốn, hết bài xong thơ

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

SO SÁNH

Hãy so sánh 2 bức hình chú tiểu của Cao Thanh Hà đã đăng và hình chú tiểu bây giờ ?

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

SINH NHẬT 3 CHÀNG

Trong tháng 7 sắp tới sẽ diễn ra sinh nhật của 3 chàng ngự lâm pháo thủ ( thủ chứ không công vì đã hết đạn ) : Trần Trọng Tuấn 14/7, Vũ Quốc Bảo 25/7, và Mã Phúc Ánh 28/7. TTT đã sưu tầm được 1 quán ăn số 34 Đồng Xoài F.13 Tân Bình nhưng ngại nhiều bạn không sử dụng món ăn truyền thống của xứ sở Hàn Quốc và miền Bắc VN. Riêng người sưu tầm thì thịt chó ăn không được mà chỉ dùng thịt cầy, hãy lắng nghe hắn ta tâm sự : Trời mưa ăn cầy trắng, trời nắng ăn cầy vàng, nắng mưa rộn ràng đen-trắng-vàng chi cũng xực ! Bạn nào có biết được địa chỉ nào hay hơn xin chỉ giúp, thời gian tổ chức dự định lấy trung bình cọng của 3 chàng 14-25-28=22/7 nhưng thời điểm đó Trương Duy Việt đang về nước ( Campuchia ) nên sẽ nghiên cứu lại và thông báo sau.

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

THỬ TÀI VŨ QUỐC BẢO ?


Chiều nay nhóm bạn hữu SG họp mặt định kỳ tháng 6 gặp Huỳnh Ngọc Do, sau khi xem những hình ảnh trên blog Do có nhả ý muốn nhờ Tuấn đưa hình ảnh của bạn lên blog sao cho thật dí dỏm và sinh động. Chợt nhớ ngày xưa nhà bạn có một vườn tiêu và hằng ngày bạn thường hay tưới cây, Tuấn đã sưu tầm hình ảnh này có vóc dáng tương tự nhưng trình độ vi tính có hạn nhờ chuyên gia photoshop VQB thay hình dổi dạng khuôn mặt HND  sao cho phù hợp. Thanks !

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Bùi - Trịnh

Mình vừa sưu tầm được hai bài thơ rất hay. Một bài của Trịnh Công Sơn viết về Bùi Giáng và bài kia thì ngược lại. . Dưới đây là hai bài thơ của hai con người vĩ đại đó, mình xin mạo muội trích đăng để chúng ta cùng chia sẻ. 
  TRỊNH CÔNG SƠN
Anh Sơn vô tận bấy chầy
Tôi từ lẽo đẽo tháng ngày trải qua
Niềm thống khổ đứt ruột rà
Còn chăng? chỉ một ấy là là chi
               Bùi Giáng
  BÙI GIÁNG  
Bùi Giang Bàng Dúi Bùi Giáng
Ô hay trăm ngõ bàng hoàng lỗ không
Lỗ không trời đất ngỡ ngàng
Hóa ra thi thể là ngàn hư vô

Nhớ  thương vô cùng là từ
Là từ vô tận ứ ừ viễn vông
               Trịnh Công Sơn - 1998
(viết trong sổ tang của thi sĩ Bùi Giáng tại chùa Vĩnh Nghiêm Sài Gòn)

Nắng chiều

    Mình không có khiếu về làm thơ hay viết văn như PMH, TDV, VQB, TTT... Trong mình chỉ có nhạc và nhạc, nên chi mình sưu tầm bài viết này để gởi đến các bạn về nhạc sĩ tài hoa Lê trọng Nguyễn với tác phẩm Nắng chiều mà nhiều người rất yêu thích trong đó có tôi.
Cao Thanh Hà
NẮNG CHIỀU
Có người nói rằng, ca khúc “Nắng chiều” được Lê Trọng Nguyễn sáng tác ở vùng Trung Phước (Quảng Nam), nơi có những hàng tre rủ bóng, các bến đò toả khói chiều, hư ảo trên sông. Thế nhưng, trong ký ức người nhạc sĩ tài hoa ấy, có đến hai hình bóng thiếu nữ ở Hội An và Huế, ca khúc bất hủ “ Nắng chiều” mới được khai sinh và để lại cho đời sau những giai điệu da diết, đầy nhớ thương…

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Lời cha dặn con gái


Xin chia sẻ cùng các bạn một bài viết mình vừa copyy được trên net. Rất nên đọc ...
Lời dặn dò của cha dành cho con gái
Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá

(Dân trí) - Bài thơ có số phận long đong như tác giả nhưng đã có cái kết như cổ tích : Tác giả được truy tặng Giải thưởng Nhà nước và tác phẩm được NXB Giáo dục chọn là một trong 100 bài thơ hay thế kỉ XX – Đây là thành tựu của Đổi mới.

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012