Nơi giao lưu của Cựu học sinh Trần Cao Vân Tam Kỳ Quảng Nam Khóa 75-78. Nơi xả stress sau một ngày làm việc căng thẳng. Nơi 8&8

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

THƯ GIẢN CUỐI TUẦN

Kỳ này mời các bạn chiêm ngưỡng những kiệt tác của họa sĩ Nguyễn Thế Nhân mang tên : " Lý ngư vọng nguyệt ". Tranh màu nước trên chất liệu da trinh nữ Phi Vân.





   
(Họa sĩ Nguyễn Thế Nhân và cộng sự đang vẽ trên thân trần của diễn viên người mẫu 25 tuổi Phi Vân )                                                            

























Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

TĂNG...???

Vào năm 1986 tại VN chưa có truyền hình màu nhưng bộ phim Tây Du Ký của Trung Quốc đã được trình chiếu  thu hút hàng triệu triệu người dân Việt. Và tôi cũng không ngoại lệ ,một khán giả trung thành với bộ phim này hầu như không bỏ tập nào. Hai nhân vật đã đi vào lòng người : Tôn Ngộ Không và Đường Tăng. Thấm thoát đã 26 năm trôi qua, bây giờ lai xuất hiện những nhân vật còn nổi tiếng hơn cả Đường Tăng tại xứ sở này. Mời các bạn đón xem :
(Lại nhặt được bài hát chế từ trên net, thấy vui vui, share cùng các bạn hát cho qua mùa tăng giá...)

LỜI CỦA XĂNG...

Dân có nghe thấy xăng nói gì không?
Xăng có nghe thấy xe nói gì không?
Xăng bỗng tăng giá làm dân bối rối
Đôi phút bên xe mà không dám lái...ứ ư ư

Cơn gió nào bên tai thì thầm
Nói với dân rằng xe lẻ loi
Cơn gió nào bên xe thì thầm 
Nói với dân rằng mi sẽ đói...ứ ư ư


Lạm phát cứ đi ngang từng chiều
Làm giá xăng tăng đều đều
Và giá cứ mang bao điều
Cuốn theo hầu bao dân

Xin giá ơi giá đừng cùng đua với xăng
Xin giá ơi giá dù gì cũng chớ tăng
Giá ơi giá đừng làm tôi mất xe vì nghèo

Gió hãy nói rằng tôi mong giữ xe
Gió hãy nói rằng tôi mong có xe
Gió hãy nói rằng tôi yêu xe
Gió hãy nói rằng xăng thôi tăng
Gió hãy nói rằng không nên tăng...thế thôi.

CHỐN XƯA TÔI VỀ

Tam Kỳ nơi tôi sinh ra, à ơi tiếng ru mặn mà
Nơi này mẹ sinh ra tôi, ngọt ngào câu hát đưa nôi
Ngày ấy đi vào ký ức, dáng xưa mẹ quê hao gầy
Những sớm mai choàng thức dậy
Nhọc nhằn mẹ gánh trên vai
Ngày ấy đi vào nỗi nhớ
Ngày ấy đã xa thật xa
Ngày ấy không tìm thấy lại
Hôm nay trở về, bước đi trên con đường phố hoa đang tươi màu
Hàng cây đón gió xôn sao
Đường qua Quảng Phú vui sao
Lối về ta đi lên Trường Xuân qua Nguyễn Hoàng
Ăn hạt cây trai nghe niềm vui ngập tràn
Chốn xưa ta về thênh thang nẻo đường quê.
Tam Kỳ bao năm đi xa, vẫn nghe tiếng ru đậm đà
Nơi này mẹ sinh tôi ra, ngọt ngào câu hát dân ca
Ngày ấy đi vào nỗi nhớ, chốn quê hôm sớm đi về
Miền đất mưa nguồn chớp bể
Một thời gian khó chia xa
Ngày ấy khi còn thơ bé
Miền đất dấu yêu đời ta
Giờ đổi thay và khác lạ
Hôm nay trở về
Biển Tam Thanh reo cười
Khúc hoan ca gọi mời
Rừng Cừa rợp bóng cây xưa,
Trường Giang lướt sóng xa đưa
Đất Hà Đông ai từng qua nay trở lại
Thấy nhiều đổi thay nghe chừng như huyền thoại
Chốn xưa ta về thênh thang cả trời quê.
Sáng tác: Hoàng Bích
Trình bày: Phương Anh
             (Sưu tầm trên TUỔI TRẺ QUẢNG NAM )

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

'Gái bán hoa' lớn tuổi nhất Amsterdam

Marinte and Louise Fokken
Cả hai cộng lại có lẽ đã có tới cả thế kỷ kinh nghiệm trong nghề
Hai phụ nữ bán dâm lớn tuổi nhất Amsterdam lọt vào vòng chú ý của công chúng khi xuất bản cuốn hồi ký và phim tài liệu về cuộc đời mình.
Bộ phim với tựa đề Gặp nhà Fokkens, đi theo hai chị em sinh đôi giống nhau y đúc, đã 70 tuổi, Louise và Martine Fokken, chia sẻ những bí mật về nghề bán dâm ở thành phố nổi tiếng với khu đèn đỏ.
Một người đi dép lê, người kia đi xăng đan, tay bưng tách cà phê đầy bọt kem và món bánh kem ưa thích.
Cử động của họ đồng điệu một cách vô thức.
Martine nhẩm hát trong khi Louise bắt đầu bài ca cũ về chuyện gia đình mình bị buộc phải đi di tản hồi Thế chiến II. Mẹ của họ mang một phần dòng máu Do Thái, mà trong thời phát xít trị ở Hà Lan gia đình họ đã khéo giấu được.
Còn Louise hát về niềm vui sống và nỗi buồn khi phải rời bỏ nơi nào đó.
“Hồi chiến tranh chúng tôi còn bé tí. Khi có còi báo mẹ đưa chúng tôi xuống tầng hầm. Bọn tôi chẳng có mũ bảo hiểm nên toàn dùng chảo che đầu, trông buồn cười lắm. Và chúng tôi đã rất vui vẻ.”
Tôi hỏi, khi nhìn lại cuộc đời mình ở Amsterdam, đã có nhiều nụ cười hay nước mắt hơn?
“Ôi cười chứ, chắc chắn là vui cười. Bạn phải cười ngay cả khi đang buồn vì đó là đời bạn, chẳng thay đổi nó được, nhưng sẽ luôn luôn tươi sáng hơn nếu bạn mỉm cười.”
Hai chị em gật gù cùng một lúc.
Louise và Martine Fokken
Louise và Martine nói được mọi người đối xử tôn trọng hơn sau khi cuốn hồi ký và bộ phim ra mắt
Nhưng nụ cười trên đôi môi được thành thục tô son đỏ không thể giấu ánh buồn trong đôi mắt họ.
“Tất nhiên khi chúng tôi còn 14, 15 chúng tôi chẳng bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình làm ca-ve. Chúng tôi từng rất sáng tạo và cũng có những ước mơ,” Martine nói.
Louise thêm vào: “Tôi luôn cho là chính ông chồng đẩy tôi vào nghề này. Ông ta bạo lực và nói sẽ bỏ đi nếu tôi không bán dâm để có thêm tiền.
“Ông ấy từng là tình yêu lớn của đời tôi...” bà nói.
Con cái của Louise được gửi vào trung tâm chăm sóc trẻ vô thừa nhận. Bà chỉ tay vào tấm ảnh mấy khuôn mặt tươi cười, đặt trên giá sách cũ.

Kinh nghiệm

Martine vẫn bán dâm. Bà nói chỉ nhận trợ cấp xã hội thì không đủ sống. Louise đã nghỉ việc vì bị viêm khớp.
Martine nói bà muốn về hưu rồi nhưng không đủ tiền để nghỉ. Bộ phim tài liệu chiếu cảnh bà đi làm, đứng trên chiếc ghế, chân đi tất mỏng, mặc quần lót có móc cài tất, đi giầy da gót nhọn hoắt.
"Bạn phải cười ngay cả khi đang buồn vì đó là đời bạn, chẳng thay đổi được, nhưng sẽ luôn tươi sáng hơn nếu bạn mỉm cười"
Louise Fokken
Đàn ông trẻ đi ngang qua, nhiều người từ nước ngoài đi thành nhóm, châm chọc bà vì tuổi già.
Bà cười to (cũng như cách bà làm với tất cả mọi thứ khác) và nói không quan tâm.
Thời thế thay đổi rồi, bà nói: “Bọn trai trẻ giờ khác lắm, bia rượu quá nhiều, béo phị và không biết tôn trọng người khác. Chúng đáng ra nên đi xe đạp như thanh niên Hà Lan, và đừng có uống suốt ngày.”
Mặc cho bị cạnh tranh ác liệt bởi dân trẻ hơn, Martine vẫn có thị trường riêng.
Có vẻ như Martine chuyên phục vụ đàn ông lớn tuổi thích kiểu sex giả làm nô lệ. Mời gọi họ bằng cách giả trang họ thích. Khiến họ thèm thuồng bằng vài lần quật roi ra vẻ nguy hiểm và giầy gót nhọn. Chắc Martine lấp được chỗ khuyết trong thị trường.
“Chúng tôi biết hết các trò, biết rõ họ muốn gì. Chúng tôi biết cách nói chuyện với họ và còn làm họ vui cười nữa.”
“Này ong mật, đến với ta,” họ xướng lên bằng tiếng Anh với phát âm Hà Lan đặc sệt.
Louise và Martine Fokken
Cả hai tìm được chỗ trống trong thị trường dù có cạnh tranh gay gắt từ các đối thủ trẻ hơn
Martine nói rất may là họ còn sống: “Một lần, tôi gặp một người đàn ông và bỗng thấy có điều gì không ổn. Thế nên tôi bắt ông ta cởi hết quần áo. Tôi ngồi xuống giường và phát hiện ra ở dưới gối có con dao to đùng.”
“Có lúc này lúc kia,” Louise nói thêm. “Lúc này lúc kia, lúc này lúc kia...” cặp song sinh lại cùng hát, rồi lăn ra cười với nhau.
Cả hai cộng lại có lẽ đã có tới cả thế kỷ kinh nghiệm. Và giờ đây câu chuyện của họ lan đi khắp thế giới.
Cuốn hồi ký của hai chị em song sinh đứng trong loạt sách bán chạy nhất Hà Lan, và bản dịch tiếng Anh đang in, sẽ ra sạp vào cuối năm nay.
Cặp sinh đôi nói bộ phim tài liệu Gặp nhà Fokkens giúp làm thay đổi cách đối xử của mọi người với họ, dè bỉu được thay bằng sự tôn trọng.
Và khi Martine đang xúc nốt phần còn lại của cái bánh kem của Louise, chìa một muỗng đầy cho một trong ba con chó Chihuahua, ngồi trên vai bà, bà nói sẽ không thay đổi gì nếu có làm lại cuộc đời.
“Đây là những gì chúng tôi biết làm. Nếu không đi bán dâm thì biết làm gì? Đây là cuộc sống của chúng tôi rồi.
“Và,” bà liếc mắt nhìn Louise, “chúng tôi vẫn có những giây phút vui vẻ”.
ĐÀN ÔNG CẦN GÌ...?
(Lượm được trên Internet. Khong biet tac gia xin share cùng các bạn, để bạn Nam hiểu về chính mình và bạn nữ rút kinh nghiệm mà đối phó có hiệu quả trong cuộc chiến với chính mình...)

Điều làm đàn ông không chịu nổi là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Đàn ông cả đời đi tìm không phải vợ, cũng không phải người tình mà là hồng nhan tri kỷ.
Thế nào là vợ? Là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ. Thế nào là người tình? Là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện. Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật, kể cả điều mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình.
Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với một người con gái khác. Người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người vợ. Hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.
Vợ sống cùng bạn từng ngày, người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan tri kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ không điều khiển được tình cảm như người tình. Người tình không thể thay thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ. Vợ và người tình đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.

Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà. Người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới. Hồng nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn nhưng lại có thể chia sẻ cùng bạn những vui buồn phiền muộn.

Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi. Người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ. Hồng nhan tri kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà, không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.

Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm, chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa. Sự quan tâm của người tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường, dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thỏa mãn. Sự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm việc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.

Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm. Khi người tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? Đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyện người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào. Ngay đối với người vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng "Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn" sau đó cố gắng hết sức để giải thích, và giả bộ rất đáng thương.

Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ. Khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không? Khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa vợ và người tình, thực tế không thể chịu đựng được nữa.

Điều làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Sự lảm nhảm của người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.
Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy người tình và hồng nhan tri kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của người tình. Hồng nhan tri kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.

Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tùy tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa.

Lấy vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có hồng nhan tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh tươi. Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ.
(Không rõ tác giả, ai biết tên tác giả thêm vào cho đầy đủ)

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012


Thà Như Giọt Mưa & ‘người tên Duyên’: từ thơ đến nhạc

    Hầu hết những người yêu nhạc như chúng ta biết nhạc phẩm ‘Thà Như Giọt Mưa’ của nhạc sỹ Phạm Duy là phổ từ thơ ‘Khúc Tình Buồn’của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên.Thế nhưng có đọc bài thơ và nghe nhạc thì mới thấy lời bài hát có nhiều điểm khác với bài thơ.
Ví dụ: trong bài hát chúng ta nghe ‘Người từ trăm năm về ngang trường Luật’ hay’Ta hỏng tú tài, ta hụt tình yêu’. Những ý này hoàn toàn không có trong bài thơ ‘Khúc Tình Buồn’.
Một ví dụ khác là trong đoạn kết của bài hát có nhắc đến một người con gái tên Duyên thế nhưng trong bài thơ hoàn toàn không có chi tiết này.

NGƯỜI CON GÁI TÊN DUYÊN

Theo một thông tin trên mạng mà chúng tôi chưa có dịp kiểm chứng thì Duyên là một cô gái gốc Bắc, học chung lớp với nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên :
   Bài thơ “Khúc Tình Buồn” không nhắc tới tên Duyên như trong nhạc phẩm “Thà Như Giọt Mưa” của Phạm Duy. Cô gái tên Duyên này là một nhân vật có thật và học chung lớp với nhà thơ tại trường trung học Ngô Quyền thành phố Biên Hòa, và tình cảm của ông đối với cô chính là nguồn cảm hứng khiến ông liên tục sáng tác những bài thơ nổi tiếng một thời chỉ để riêng tặng cho cô. Tuổi trẻ thời ấy thích thú với những dỗi hờn rất con nít của tác giả bài thơ khi mong cho người con gái tên Duyên sẽ đau khổ muôn niên, sẽ đau khổ trăm năm…lời lẽ như là chính cô gái đã phụ tình tác giả.
    Cô gái xứ Bắc mang tên Bùi Thị Duyên ngày nào nay sống tại Michigan, Hoa Kỳ. Cô nhớ lại những kỷ niệm thật đẹp của tuổi học trò áo trắng:

    “Tụi này học chung với nhau từ năm đệ tứ. Trường đó là trường nam-nữ học chung. Đến khi học sinh đông quá thì họ phân lớp ra, trong đó có một lớp đệ tứ “mix” giữa con trai với con gái. Sau đó tôi lên học ban B thì tôi học luôn đến lớp đệ nhất, học chung với tụi con trai, trong lớp chỉ có vài cô con gái thôi. Tụi này biết nhau từ hồi nhỏ, lúc đó cũng ngây thơ, tôi chưa nghĩ gì hết, còn Nguyễn Tất Nhiên nghĩ gì hay không thì tôi không biết. Gặp nhau, biết nhau từ lúc 14, 15 tuổi. Tôi được tặng một quyển thơ mà Nguyễn Tất Nhiên nói là có ba bản chính. Một bản của Nhiên, một bản cho tôi và một bản cho ai tôi quên mất rồi. In ra khoảng chừng 100 quyển thôi. Tôi biết sự hình thành quyển thơ của Nguyễn Tất Nhiên chứ không phải không, nhưng thật ra là chẳng có gì hết, tất cả bạn bè trong lớp ai cũng biết, nhưng đó là chuyện hồi nhỏ.”
Thật ra chính cái tên Duyên mới làm bài thơ nổi tiếng. Trong tập thơ Thiên Tai, Nguyễn Tất Nhiên có rất nhiều bài nói về người thiếu nữ tên Duyên và tập thơ này viết bởi nguồn cảm hứng duy nhất đó.
“Dĩ nhiên là phải xúc động bởi nguyên một quyển thơ viết cho tôi. Nhưng tôi đã nói với Nguyễn Tất Nhiên ngay từ đầu là mình làm bạn thôi, nếu có ý gì đó thì tôi không gặp nữa. Về sau anh ấy phải công nhận là muốn làm bạn, để còn được tiếp tục gặp một người bạn như tôi.Chắc anh ấy cũng quý tôi lắm.”

BÀI THƠ ‘KHÚC TÌNH BUỒN
(1)
Người từ trăm năm
về qua sông rộng
ta ngoắc mòn tay
trùng trùng gió lộng
(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)
Người từ trăm năm
về khơi tình động
ta chạy vòng vòng
ta chạy mòn chân
nào hay đời cạn
(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)
Người từ trăm năm
về như dao nhọn
ngọt ngào vết đâm
ta chết âm thầm
máu chưa kịp đổ
(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)
(2)
Thà như giọt mưa
gieo xuống mặt người
vỡ tan vỡ tan
nào ta ân hận
bởi còn kịp nghe
nhịp run vồi vội
trên ngọn lông măng
(người từ trăm năm
vì ta phải khổ)
(1970)

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

NGƯỜI CHÚ BẤT ĐẮC DĨ

Một buổi sáng mùa thu trời trong xanh và gió nhẹ, trong góc nhỏ của quán cà phê có cái tên mang âm hưởng của núi rừng tây nguyên : Yaly. Hai người phụ nữ, một trạc chừng 53 tuổi và một thiếu nữ tuổi đôi mươi đang ngồi trò chuyện bên đôi tách cà phê nóng. Bổng điện thoại của người phụ nữ reo lên, đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên gọi từ thành phố về :
     - Alô ! Cẩm hả ? Trọng đây !
     - Chao ơi ! Ngọn gió nào đưa đẩy mà mới sáng sớm đã gọi về cho Cẩm vậy !
       - Gió máy gì đâu, lâu quá gọi về thăm hỏi bạn bè vậy thôi mà !
      - Nghe mấy bạn Sài Gòn nói Trọng dậy trễ lắm mà, dụ này chắc có chuyện gì quan trọng lắm phải không ?
      - Qủa là cô giáo khác hẳn người ta, thông minh thật. Vừa rồi Trọng mới ra một trang blog về tình bạn của cựu học sinh trường mình nên mời Cẩm tham gia vậy mà !
       - Chết chửa ! Mời lầm người rồi, tuy là giáo viên nhưng ba cái Internet thì Cẩm dốt lắm.
          Thế là gã trung niên tên Trọng kia hướng dẫn một cách tận tường : nào là vào Google, truy cập Website, tạo Email, hướng dẫn viết blog v..v... Người phụ nữ tên Cẩm kia chỉ biết lắng nghe và gật đầu nhưng thật sự cô ta chỉ hiểu cở 50%.
           Ngoài kia trời bắt đầu lất phất mưa, cơn mưa nhẹ trái mùa. Cô bé ngồi bên cạnh Cẩm đang mơ màng qua ô cửa sổ nhìn mưa rơi, hình như cô ta không chú tâm đến cuộc đối thoại của hai người lớn. Và cô bé bổng giật mình khi nghe giọng của cô Cẩm cất lên :
         - Lệ ơi ! Con nói chuyện với bạn cô nè !
         - Ai vậy cô ?
         - Bạn cô gọi về từ thành phố chỉ vẻ cho cô viết blog, con nghe rồi hướng dẫn lại cho cô

          - Alô ! Dạ con nghe chú ạ !

          - Chào Lệ, chú là chú Trọng bạn học cũ của cô Cẩm đây !...
           ....................................................................................................
           Cô bé thật sự bị hớp hồn bởi giọng nói trầm ấm của một người đàn ông Nam bộ đầy nghị lực và thu hút. Ông ta vừa hướng dẫn vừa pha trò, thỉnh thoảng ga-lăng điệu nghệ... Cô bé thật sự bị hút vào cách dẫn chuyện của chú ấy, chỉ biết gật đầu và dạ dạ vì tất cả những gì chú ta nói đều quá dễ dàng đối với cô sinh viên năm hai ngành công nghệ thông tin. Trong lúc trò chuyện chú còn mở lời mời cô bé tham gia viết bài và cô bé cũng trả lời vỏn vẹn một chữ dạ nhỏ xíu.
            Nhìn đồng hồ đã 10g Cẩm gọi nhân viên tính tiền và chia tay, cô bé tên Lệ kia đáp dạ và chào cô nhưng ngồi nán lại một mình. Giữa Cẩm và Lệ không những là cô trò mà còn như là một đôi bạn thân, chủ nhật nào cũng vậy hể về Tam Kỳ nghỉ cuối tuần hai người thường chọn một góc quen thuộc của quán này tâm sự. Ngồi một mình Lệ bắt đầu nghĩ về cuộc nói chuyện vừa rồi qua điện thoại. Được biết chú Trọng là một doanh nghiệp trong thành phố, trình độ đại học, hát hay, đàn giỏi, lắm tài . Mà Lệ thì mê âm nhạc từ nhỏ , cô bé sở hữu một giọng ca thiên phú mà bạn bè cứ ví von giọng của cô là hậu duệ của ca sĩ Lệ Thu cùng thời với Khánh Ly đang ở hải ngoại.
           Ngoài trời mưa vẫn rơi, Lệ mơ màng khẻ hát : " Mưa vẫn mưa rơi trên tầng tháp cổ..." Cô đang mơ về nơi xa lắm.... Chợt nhớ lại lời mời của chú Trọng, thế nào chiều nay Lệ sẽ viết một bài đăng vào trang blog của chú ấy. Một bài mang cái tựa " NGƯỜI CHÚ BẤT ĐẮC DĨ "

 ( Sài gòn tối 02/10/2012 viết theo yêu cầu của một người )

 
Mỗi đầu tuần, Một ảnh đẹp

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

PHỤ HỌA TƯỢNG HÌNH CHO BÀI THƠ NHT VỪA ĐĂNG


TIẾNG VIỆT QUA HAI MIỀN NAM BẮC

Bắc bảo kỳ,Nam kêu cọ
Bắc bảo lọ ,Nam kêu chai
Bắc mang thai ,Nam có chửa
Nam xẻ nửa -Bắc bổ đôi
          Ôi! Bắc bảo gầy -Nam than ốm
         Bắc cáo ốm -Nam khai bịnh
          Bắc định đến muộn -Nam liền ra trể
          Nam mần sơ sơ -Bắc mần nấy nệ (lấy lệ)
Bắc lệ tuôn trào -Nam chảy nước mắt
Nam bắt vạt tre-bắc kê lều chỏng
Bắc nói tiếng thế thôi-Nam bâng quơ vậy đó
Bắc đan cái rọ -Nam làm giỏ tre
         Nam không nghe nói dai -Bắc chẳng mê lải nhải
         Nam cải bai bải -Bắc lý sự ào ào
        Bắc vào ô tô -Nam vô xế hộp
         Khi nắng Nam mở dù Bắc lại xòe ô
Điên rồ Nam đi trốn,nguy hiểm bắc lánh mặt
Chưa chắc Nam nhắc từ từ ,Bắc khuyên gượm lại
Bắc là quá dại -Nam thì ngu ghê
Nam sợ ghe -Bắc hải quá
Nam thưa tía má -Bắc bẩm thầy u
Nam chối lòng vòng -bắc bảo dối quanh
Nhanh nhanh Nam bẻ bắp -hấp tấp Bắc vặt ngô
Bắc thích cứ vô -Nam ưng là chụp
Nam rờ bông bụp -Bắc vuốt Tường vy
Nam nói mày đi Bắc hô cút xéo  ...(còn tiếp nếu muốn đọc,hẹn kỳ sau)

NHỚ TRUNG THU

Bây giờ dù tóc đã hai màu nhưng mỗi dịp trung thu đến bao nhiêu kỷ niệm đẹp thời thơ ấu lại hiện về. Ngày ấy mỗi học sinh tiểu học chúng tôi phải tự tay mình làm một chiếc lồng đèn bằng tre để cô chấm điểm và rước đèn đêm hội. Những thanh tre được chẻ nhỏ, tuốt mỏng ra là công đoạn khó khăn nhất. Hai loại lồng đèn thiếu nhi thường làm là đèn bánh ú và ngôi sao vì dễ, tôi đặc biệt thích loại thứ hai : đèn ngôi sao. Những thanh tre được tuốt mỏng xong sẽ đan lại thành sườn và buộc bằng những cọng kẽm nhỏ, rồi tiếp tục cắt giấy kiến đủ màu xanh vàng đỏ. Hồ dán tự mình nấu bằng bột mì đựng trong lon sữa bò đun trên bếp. Hồi ấy hầu như đứa nào cũng đến nhà Lại Văn Bình hoặc Trần Ngọc Kỳ ( Kỳ sẹo ) để xin bột vì nhà hai cậu ấy làm bánh mì. Dán giấy kiến xong, tiếp tục cắt hàng răng cưa màu trắng bằng giấy vở trang trí làm viền cho đẹp mắt rồi phun nước và đem phơi nắng. Như thế được một chiếc lồng đèn thật căng, thẳng, bóng nhẵn và trong veo. Ngoài ra, đứa nào khéo tay thì cắt những bông hoa, hoặc hình thú bằng giấy màu trang trí thêm vào khung hình ngũ giác ở giữa lồng đèn ngôi sao cho bắt mắt. Hồi đó tụi mình mới học lớp nhất, lớp nhì ( lớp 4, lớp 5 bây giờ ) mà đã có nhiều sáng ý : Để cắm một cây đèn cầy trong lồng sao cho thật chắc không bị ngã dễ cháy đèn, lũ nhỏ chúng tôi phải dùng dây kẽm nhỏ quấn vào thân cây bút chì để tạo thành những vòng xoắn như lò xo rồi buột vào khung tre.
      Đêm 14 tháng 8 âm lịch tất cả tập trung về trường rước đèn và nhận bánh. Tối rằm , rồng rắn lên mây cùng lũ bạn trong xóm đi quanh khu phố để tận hưởng tất cả niềm vui của ngày tết thiếu nhi. Những chiếc lồng đèn đủ màu, đủ sắc do chính tay mình làm nên lung linh dưới ánh trăng rằm vằng vặc. Một ký ức khó phai...
        Ngày nay đi trên dãy phố người ta bày bán rất rất nhiều lồng đèn bằng nhựa nhập từ Trung Quốc. Có thể nói rất đẹp và đa dạng, có loại có thể cử động được, nhạc nhiếc vang rền, nhấp nha nhấp nháy do pin. Đẹp và hiện đại thật nhưng hồn của nó bay đi đâu về đâu ???
        Lại sáng nay thằng con 9 tuổi hỏi tôi :
     -  Tối nay có rước đèn không ba ?
         Và tôi không biết hỏi ai ??? vì nhà trường và địa phương không thấy tổ chức cho mấy cháu rước đèn như tuổi thơ xa xưa ấy của tôi .

                                                                                      Trung thu 2012

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

TRUYỀN THUYẾT TẾT TRUNG THU

                              Chú cuội và Hằng Nga thời hiện đại

 Tết Trung Thu theo âm lịch là ngày rằm tháng 8 hằng năm. Đây là ngày tết của trẻ em, còn được gọi là "Tết trông Trăng". Trẻ em rất mong đợi được đón tết này vì thường được người lớn tặng đồ chơi, thường là đèn ông sao, mặt nạ, đèn kéo quân,... rồi bánh nướng, bánh dẻo. Vào ngày tết này, người ta tổ chức bày cỗ, trông trăng. Thời điểm trăng lên cao, trẻ em sẽ vừa múa hát vừa ngắm trăng phá cỗ.

Tục vui Tết Trung Thu đã có từ thời Đường Minh Hoàng bên Trung-Hoa, vào đầu thế kỷ thứ tám (713-755).

Sách xưa chép rằng, nhân một đêm rằm tháng tám, khi cùng các quan ngắm trăng, vua Đường ao-ước được lên thăm cung trăng một lần cho biết. Pháp-sư Diệu Pháp Thiên tâu xin làm phép đưa vua lên cung trăng. Lên tới cung trăng, Minh Hoàng được chúa tiên tiếp rước, bày tiệc đãi đằng và cho hàng trăm tiên nữ xinh tươi mặc áo lụa mỏng nhiều màu sắc rực rỡ, tay cầm tấm lụa trắng tung múa trên sân, vừa múa vừa hát, gọi là khúc Nghê-Thường vũ y. Vua Đường thích quá; nhờ có khiếu thẩm âm nên vừa trầm trồ khen ngợi vừa lẩm nhẩm học thuộc lòng bài hát và điệu múa mong đem về hoàng cung bày cho các cung nữ trình diễn. Cuối năm đó, quan Tiết Độ Sứ cai trị xứ Tây Lương mang về triều tiến dâng một đoàn vũ nữ với điệu múa Bà-la-môn. Vua thấy điệu múa có nhiều chỗ giống Nghê-Thường vũ y, liền chỉnh đốn hai bài hát và hai điệu làm thành Nghê-Thường vũ y khúc. Về sau các quan cũng bắt chước vua mang điệu múa hát về các phiên trấn xa xôi nơi họ cai trị rồi dần dần phổ biến khắp dân gian. Tục ngắm trăng, xem ca múa sau biến thành thú vui chơi đêm rằm Trung Thu .

Về sau tết Trung Thu lan rộng sang các nước láng giềng và thuộc địa của Trung Hoa. Sách sử Việt không nói rõ dân ta bắt đầu chơi Tết Trung Thu từ bao giờ, chỉ biết hàng mấy trăm năm trước, tổ tiên ta đã theo tục này. Ngay từ đầu tháng tám âm lịch, chợ búa bắt đầu có màu sắc Trung Thu. Lồng đèn, bánh nướng, bánh dẻo đã được bày bán la liệt trong các cửa hiệu rực rỡ ánh đèn. Người mua lẫn người đi xem đông chen như hội.

Ngoài các loại đèn giấy, bánh kẹo còn có các con giống đầu lân, mặt ông địa bày bán đầy các chợ. Những nhà giàu còn bày cỗ Trung Thu để khoe tài nấu nướng của các cô con gái tới tuổi lấy chồng.

Ở Việt Nam, ngày tết Trung Thu được ông Phan Kế Bính diễn tả trong "VN Phong tục": "ban ngày làm cỗ cúng gia tiên, tối đến bày cỗ thưởng Nguyệt. Ðầu cỗ là bánh mặt trăng, và dùng nhiều thứ bánh trái hoa quả, nhuộm các màu các sắc, sặc sỡ xanh, đỏ, trắng, vàng. Con gái hàng phố thi nhau tài khéo, gọt đu đủ thành các thứ hoa nọ hoa kia, nặn bột làm con tôm con cá coi cũng đẹp".

                                                                                                                  SƯU TẦM

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012


Sáng nay đọc được một bài thú vị, xin mời các bạn cùng đọc với tôi:

Bánh mỳ trời hay bánh mỳ trần thế?

- Đến lúc này tôi mởi hiểu được câu danh ngôn của Marx: "Tự do của mỗi người là điều kiện đảm bảo cho tự do của mọi người". 
VietNamNet xin giới thiệu bài diễn từ của dịch giả Nguyễn Văn Trọng trong buổi lễ ông được nhận giải thưởng sách hay với dịch phẩm “Bàn về tự do” của John Stuart Mill. 
Tôi thật bất ngờ và vinh dự được Ban xét giải thưởng Sách Hay trao giải nghiên cứu năm 2012 cho tôi như người đã dịch tác phẩm Bàn về tự do của John Stuart Mill. Tôi xin chân thành cảm ơn về đánh giá khích lệ này cho công việc của tôi…

Tác phẩm Bàn về tự do đã đưa ra lời giải đáp khá thỏa đáng về ranh giới chính đáng cho sự áp đặt của xã hội lên tự do cá nhân: vì sự an toàn cho xã hội, con người cá nhân phải giao nộp một phần tự do của mình; thế nhưng con người cá nhân không thể giao nộp toàn bộ tự do của mình vì như thế con người cá nhân tất yếu sẽ tha hóa, và xã hội sẽ phải chịu tổn thất vì sự tha hóa của các thành viên của nó. Tự do như thế của cá nhân trong quan hệ với xã hội thường được gọi là tự do dân sự.

Mặc dù vấn đề tự do dân sự đã được J.S. Mill làm sáng tỏ từ trước đây một thế kỷ rưỡi, nhưng cho đến nay tự do dân sự vẫn chưa thành hiện thực trong đại đa số các xã hội con người. Có những nguyên nhân lịch sử khiến cho sự phát triển của các xã hội không đồng đều. Người ta bàn luận rất nhiều về những nguyên nhân ngoại tại tác động không thuận lợi cho sự phát triển con người cá nhân, khiến cho mức độ phát triển tinh thần chung của xã hội phải thấp kém.

Người ta nói nhiều đến ảnh hưởng quyết định của môi trường xã hội đến con người cá nhân. Những ảnh hưởng của môi trường xã hội đến thế giới tinh thần của con người cá nhân không nhất thiết mang tính bạo lực và cưỡng bức, mà thường là dưới dạng thức của những cám dỗ: cám dỗ vươn tới quyền lực và hùng mạnh, cám dỗ đầy uy lực của đồng tiền, cám dỗ của danh tiếng...
Dịch giả Nguyễn Văn Trọng nhận giải thưởng Sách hay 2012 cho dịch phẩm “Bàn về tự do” của triết gia John Stuart Mill
Trong lòng tôi lại xuất hiện câu hỏi: liệu ảnh hưởng môi trường xã hội đến con người cá nhân có thật là mang tính quyết định hay không? Nếu ảnh hưởng ấy không mang tính quyết định, thì con người cá nhân có những khả năng gì để chống trả lại những ảnh hưởng tiêu cực đến từ bên ngoài, đặng bảo vệ phẩm giá con người của mình?

Nhà tư tưởng Nga Herzen đã khẳng định:"Tính độc lập về nhân cách của con người cũng là chân lý và thực tại hiển nhiên, không khác gì sự phụ thuộc của con người vào môi trường, với sự khác biệt là nó ở trong quan hệ ngược lại với môi trường: càng nhiều ý thức thì tính độc đáo càng lớn; càng kém ý thức thì sự ràng buộc với môi trường càng chặt chẽ hơn, môi trường càng nuốt mất bản ngã nhiều hơn.

Vậy là ở đây đặt ra vấn đề con người cá nhân phải bảo vệ tự do của bản ngã chống lại những cám dỗ ngoài xã hội để giữ được phẩm giá của mình. Tự do ở đây không có ý nghĩa như một quyền cần phải giành lấy, mà lại có ý nghĩa như một trách nhiệm trước bản thân mình, đòi hỏi con người cá nhân phải có dũng khí nhận lấy trách nhiệm ấy. Cần phải có dũng khí bởi vì tự do với cám dỗ thì rất khó khăn, còn chịu khuất phục làm nô lệ cho cám dỗ thì dễ dàng hơn, ít đau đớn hơn nhiều. Ở đây tôi đang nói tới một thứ tự do khác với tự do dân sự, tự do này được các triết gia tôn giáo Nga đầu thế kỷ XX gọi là tự do lương tâm.

Trong tác phẩm Anh em nhà Caramazov đại văn hào Nga Dostoevski đã dựng nên câu chuyện Viên Đại pháp quan tôn giáo ra lệnh bắt giam Chúa Kitô khi Ngài xuất hiện trở lại trên thế gian. Viên Đại pháp quan đã chất vấn Chúa: Chúa đã hứa hẹn với người đời thứ tự do mà người đời chất phác và bẩm tính càn rỡ không thể hiểu nổi…Con người quý trọng sự yên ổn và thậm chí cả cái chết hơn là tự do lựa chọn trong sự nhận thức thiện ác.

Đối với con người không có gì hấp dẫn hơn tự do lương tâm, nhưng cũng không có gì khổ ải hơn. Con người yếu đuối sẽ không kham nổi sức nặng khủng khiếp của tự do lựa chọn, họ sẽ đi tìm ai đó có phép lạ để trút bỏ gánh nặng tự do lựa chọn ấy mà làm nô lệ cho kẻ đó. Có thể có mấy chục ngàn người theo Chúa vì bánh mì trời, nhưng còn có hàng chục triệu người khác không đủ can đảm coi rẻ bánh mì trần thế; những người này sẽ mang tự do của họ đặt dưới chân chúng tôi và nói: “Chẳng thà biến chúng tôi thành nô lệ, nhưng cho chúng tôi ăn còn hơn”. Viên Đại pháp quan yêu cầu Chúa đi khỏi thế gian, đừng gây phiền nhiễu nữa.
Triết gia Nga N. Berdyaev trong tác phẩm Bàn về nô lệ và tự do của con người đã diễn giải ẩn dụ trên của Dostoevsky như sau:"Hai vấn đề nằm trong cơ sở của đời sống xã hội và không có gì khó khăn hơn việc giải quyết chúng cho thật hài hòa - vấn đề tự do và vấn đề bánh mì. Có thể giải quyết được vấn đề tự do bằng cách tước mất bánh mì của con người. Một trong những quyến rũ mà đức Kitô bác bỏ ở sa mạc, là quyến rũ biến những hòn đá thành bánh mì.

Ở đây bánh mì biến thành sự nô dịch con người.

Tất cả ba quyến rũ mà đức Kitô bác bỏ, đều nô dịch con người. Dostoevsky diễn đạt một cách thiên tài điều này trong Huyền thoại về viên Đại pháp quan. Nhưng sẽ là trá ngụy nếu diễn giải huyền thoại ấy như vấn đề bánh mì không có lời giải đáp tích cực và đành phải chỉ có được tự do thôi mà không có bánh mì.

Người ta nô dịch con người bằng cách tước đoạt bánh mì của họ.

Bánh mì là biểu tượng vĩ đại, và gắn với nó là đề tài xã hội chủ nghĩa, đề tài mang tính toàn thế giới. Con người không được trở thành kẻ nô lệ của "bánh mì", không được vì "bánh mì" mà giao nộp tự do của mình.
"

Ông còn nói:" Cuộc đấu tranh vì bản diện cá nhân, sự khẳng định bản diện cá nhân là đầy đau đớn. Tự thực hiện bản diện cá nhân giả định một sự kháng cự lại, đòi hỏi đấu tranh chống lại quyền lực nô dịch của thế gian, đòi hỏi không chấp nhận thói thụ động thích ứng theo. Việc từ bỏ bản diện cá nhân, việc chấp thuận hòa tan vào thế giới xung quanh có thể làm giảm bớt nỗi đau và con người dễ dàng đi theo lối đó. Chấp thuận làm nô lệ sẽ giảm bớt nỗi đau, không chấp thuận sẽ gia tăng nỗi đau.

Nỗi đau trong thế giới con người là sự khai sinh của bản diện cá nhân, là sự khai sinh cuộc đấu tranh vì hình tượng của nó. Ngay tính cá thể trong thế giới động vật đã biết đau đớn rồi. Tự do sinh ra đau khổ. Có thể giảm bớt đau khổ bằng cách chối bỏ tự do. Phẩm giá con người, tức là bản diện cá nhân, tức là tự do, đòi hỏi chấp nhận đau đớn, đòi hỏi khả năng chịu đựng nỗi đau.
"

Đến lúc này tôi mới hiểu được câu danh ngôn của Marx: "Tự do của mỗi người là điều kiện đảm bảo cho tự do của mọi người".

Dịch giả Nguyễn Văn Trọng

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

THE VOICE

Dành cho những ai quan tâm đến chương trình "The Voice" Giọng hát Việt 2012
 
ĐỪNG ĐI MỸ...

* Trước chuyến thăm ngoại giao của Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton tới “Vương Quốc ở trung tâm thế giới”, một bài viết đầy mỉa mai phê phán đã lan tỏa như virus trên Sina Weibo, một mạng xã hội của Trung Quốc, với hơn 44.000 lượt chia sẻ và 5400 lời bình trên Twitter.

ĐỪNG ĐI MỸ, MỘT QUỐC GIA NGU NGỐC VÀ LẠC HẬU

Tôi từng ở Mỹ một thời gian dài và giờ đây thì thấy hối hận vì sự lựa chọn này. Chúng ta đã bị mụ mẫm bởi truyền thông phương Tây luôn luôn làm cho ta nghĩ rằng Hoa Kỳ là một đất nước hiện đại. Nuôi hy vọng học tập khoa học tân kỳ của Mỹ để về phục vụ quê hương, tôi đã bằng mọi nỗ lực để theo đuổi “siêu cường” đó, thế nhưng kết quả lại thật đáng thất vọng!

(1) Hoa Kỳ thực ra chỉ là một cái làng nông nghiệp khổng lồ kém phát triển. Ở trường trung học các thầy giáo vẫn dạy rằng công nghiệp càng phát triển thì môi trường lại càng bị xâm hại. Ví dụ như trong một thành phố công nghiệp bạn phải thấy ống khói khắp nơi, các xí nghiệp to khắp nơi và bụi cũng khắp nơi. Đó mới là biểu tượng của công nghiệp hóa! Thế còn Hoa Kỳ thì sao? Đố bạn tìm ra các ống khói, thảng hoặc mới thấy một vài cái nho nhỏ nhưng lại là thứ để trang điểm cho nhà dân. Thay vào đó là những dòng sông và hồ nước sạch khắp nơi nơi và chẳng có các nhà máy giấy và luyện thép nơi bờ sông. Không khí trong lành và sạch là biểu tượng của một xã hội thô sơ và đó không thể là dấu tích của công nghiệp hóa !

(2) Người Mỹ chẳng hiểu gì về kinh tế. Các tuyến đường cao tốc tỏa đi mọi phương, có lẽ là đến mọi làng xóm, tuy nhiên khó tìm ra nổi một trạm thu phí! Thật là một sự phung phí khủng khiếp cơ hội kinh doanh! Khó có thể cưỡng nổi ý định của bản thân là xúc một ít xi măng để xây vài trạm thu phí và chắc chắn là chỉ trong vòng một tháng tôi sẽ có đủ tiền để mua một căn nhà trông ra Đại Tây Dương. Ngoài ra, bên lề đường cao tốc bạn có thể thấy những mặt hồ tĩnh lặng còn hoang dã. Chính quyền để mặc cho lũ chim cư ngụ và vẫy vùng thỏa sức mà không nghĩ tới việc thiết lập vườn cảnh quan trông ra hồ để kiếm bộn tiền. Rõ là người Mỹ không có cái đầu làm kinh tế.

(3) Ngành xây dựng Hoa Kỳ quả là quá thô sơ. Ngoài một số lượng nhỏ các thành phố lớn (mà bạn đã biết) thì không có những tòa tháp bê tông và gạch chọc trời… Tôi nghĩ rằng hình như Mỹ không có các tòa nhà bằng gạch. Hầu hết nhà cửa làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu lạ khác. Sử dụng gỗ thô sơ để xây nhà thì dường như những kiến trúc ngoại bang này còn chưa qua thời phong kiến trước khi có nhà Thanh!

(4) Lối tư duy của người Mỹ ngây ngô và lạc hậu. Khi mới tới Mỹ tôi thuê một cái xe kéo chở hành lý giá 3 đôla, nhưng lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ thấy tôi có nhiều đồ nên đã trả 3 đồng đó và thuê xe cho tôi. Người Mỹ thường cởi mở và hỏi xem tôi có cần giúp đỡ gì không.
Ở nước tôi, đã qua thời của Lôi Phong vào những năm 50 và 60 thế kỷ trước cho nên bây giờ thì cái lối cư xử đó quả là quá lạc hậu! (Lôi Phong là thanh niên thời phong trào thi đua cộng sản Mao, người từng được nêu gương sáng về đạo đức hy sinh bản thân). Trở lại thời kỳ đó, con người ta rất đạo đức giả, nhưng bây giờ thì chúng ta không theo lối mòn đó nữa. Chúng ta tiến hành mọi việc giờ đây một cách trần trụi và đó mới là hiện đại hóa! Bởi vậy lối tư duy của Mỹ lạc hậu hơn chúng ta vài thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy rằng họ có khả năng đuổi kịp chúng ta.

(5) Người Mỹ không biết ăn thịt thú rừng. Có một đêm tôi lái xe đi cùng một bạn học đến thành phố khác và bất thình lình mấy con nai Sika (một giống nai đốm có nguồn gốc từ Nhật Bản – ND) nhảy xổ ra. Anh bạn cùng lớp lập tức phanh gấp và đổi hướng để tránh tai nạn. Hình như là trường hợp kiểu này thường xảy ra khi mà sự va chạm với một con nai cũng đủ để làm vỡ tan chiếc ô tô. Chính phủ Mỹ không biết quản lý chuyện này như thế nào… Và người Mỹ quả thực không biết ăn thịt thú rừng, họ cũng không có cả quán ăn chuyên thịt thú rừng, rất ít khẩu vị đối với thú rừng thơm ngon bị giết thịt như hươu, nai và kém hứng thú bán sừng hươu nai để kiếm những khoản tiền lớn! Người Mỹ sống cùng động vật hoang dã hàng ngày và còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Đó quả thật là một xã hội sơ khai.

(6) Người Mỹ không biết tự trọng. Các giáo sư ở trường đại học Mỹ không có bộ dạng hoành tráng (架子); họ không hề có cái phong thái của những giáo sư đạo mạo. Nghe nói rằng vị giáo sư D… là một giáo sư về tâm lý học nổi tiếng, thế nhưng trong giờ giải lao thì ông ta lại ăn bánh quy trong phòng làm việc với các sinh viên của mình, bàn luận về bộ phim “21” và nữ nghệ sĩ Trung Quốc Trương Tử Di (Ziyi Zhang). Ông ta không hề có cái vẻ đường bệ của một nhà khoa học, cho nên tôi thực sự cảm thấy thất vọng. Ngoài ra, các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ chẳng bao giờ đưa học vị “PhD” lên danh thiếp của họ và họ không biết cách thể hiện ra ngoài vị thế của mình. Những người được đào tạo bởi các giáo sư kiểu như vậy sẽ chẳng thể nào biết cách đi đứng, nói năng nếu như họ trở thành những quan chức chính phủ… Có vẻ như các công chức Trung Quốc còn biết cách thu hút sự kính trọng của người dân; ngay cả một vị thủ trưởng một văn phòng không mấy quan trọng ở nước tôi còn tỏ ra đường bệ hơn cả Tổng thống Hoa Kỳ. Không có gì phải ngạc nhiên khi người ta nói công dân hạng nhất ở Trung Quốc chỉ xứng với công dân hạng ba ở Mỹ.

(7) Học sinh tiểu học Hoa Kỳ không có những hoài bão cao cả.Ngay từ thuở ban đầu các học sinh tiểu học không hề có ý định để trở thành quan chức…Chẳng hề có lớp học của các Tổng thống, các Bí thư tương lai hoặc các Ủy viên hội đồng mà tôi từng tham dự khi còn nhỏ. Sau giờ học thường là không có bài tập về nhà và bạn không có cách nào ngay cả việc nhắc tới chuyện đó khi liên hệ tới bài tập về nhà của học sinh tiểu học Trung Quốc. Trường học (Mỹ - ND) quan tâm quá nhiều đến dạy dỗ đạo đức cho trẻ em, làm cho những đứa nhỏ hướng tới để trước tiên là trở thành những công dân đủ tư cách thực thụ, sau đó mới là tiếp thu những lý tưởng có ý nghĩa dài lâu. Trở thành người công dân đủ tư cách ư ? Quả là một quan niệm cổ lỗ sĩ.

(8) Người Mỹ hay làm ầm ĩ mỗi khi phát hiện ra một bệnh tật nho nhỏ. Đầu tiên là họ hẹn gặp bác sĩ, sau đó bác sĩ kê đơn. Một số người lại còn phải theo lời khuyên của một dược sĩ có bằng cấp nữa. Khi mua thuốc họ lại phải tự mình tới hiệu thuốc để lấy chúng mà mọi việc diễn ra không chóng vánh như ở Trung Quốc… Tôi không hiểu tại sao lại phải tách bạch riêng việc khám bệnh với việc mua thuốc… thay vì tách riêng lợi nhuận khỏi trách nhiệm. Rõ ràng là các bệnh viện Hoa Kỳ không có khái niệm về phương pháp kiếm tiền! Sao không nói cho bệnh nhân tên thuốc luôn đi? …Như thế họ sẽ độc quyền việc bán thuốc và tăng giá thuốc lên 8 hay 10 lần. Có biết bao nhiêu cơ hội kinh doanh tốt mà họ không biết tận dụng. Rõ ràng là kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa là thứ đã chết rồi.

(9) Ý kiến công chúng Mỹ là thứ dở hơi. Nhiều lúc tôi đã mất kiên nhẫn vì sự ngu dốt và xuẩn ngốc của họ. Chẳng hạn như khi họ biết là Trung Quốc có các đài truyền hình và báo chí thì họ đã hỏi tôi một cách ngu dốt rằng: “Trung Quốc cũng có báo chí cơ à?!”. Đó quả thực là một sự sỉ nhục; chúng ta không chỉ có các tờ báo bằng tiếng Trung được Bộ Tuyên truyền cho phát hành một cách tỷ mỉ, kỹ lưỡng; khi nhìn vào các tờ báo của chúng ta cũng chẳng khác gì nghe quốc ca, không hề giống với các tờ báo của Hoa Kỳ chứa một mớ lộn xộn ý kiến quần chúng, thậm chí dám lăng mạ đích danh Tổng thống.. (ở Trung Quốc) chúng tôi không bao giờ đăng tin các vụ sì –căng- đan liên quan tới các lãnh đạo; bởi vì sau đó ai sẽ còn muốn làm lãnh đạo nữa ?...

(10) Người Mỹ về phương diện tinh thần là trống rỗng. Điều mà tôi không thể chịu nổi đó là đa số người Mỹ nói câu cảm tạ trước mỗi bữa ăn và họ nguyện cầu một cách ngây thơ “Chúa phù hộ cho nước Mỹ”. Thật là buồn cười; nếu như Chúa phù hộ cho nước Mỹ thì tại sao nước Mỹ lại bị lạc hậu, thô sơ và đơn giản đến như vậy? Cầu Chúa Trời phỏng có ích lợi gì không? Thực tế hơn là nên dành thời gian cầu nguyện đó mà đi lễ thủ trưởng của bạn! Đó mới là cái cách thời thượng…

(11) Người Mỹ không có khái niệm thời gian. Với bất kể thứ gì, họ đều đứng vào hàng để chờ đợi… Người Trung Quốc chúng ta thông minh hơn, các bạn hẳn đã thấy đấy. Không quan trọng đám đông như thế nào,chúng ta vẫn có kỹ năng chen vào đâu đấy, và điều đó giúp cắt giảm khối thời gian mà lại tránh mệt mỏi do phải đứng chồn chân! Nếu ai đó biết cách đi cổng sau thì còn tiết kiệm nhiều thời gian hơn nữa. Những người Mỹ cổ hủ hoàn toàn không biết làm điều này.

(12) Cửa hàng ở Mỹ thật vô nghĩa: bạn vẫn có thể trả lại hàng sau khi mua vài tuần mà không có lý do gì. Sao lại có thể trả lại hàng hóa cơ chứ khi mà không cần thuyết phục tôi dù chỉ trong chốc lát?...

(13) Nước Mỹ không an toàn, 95% nhà dân quên lắp đặt lưới, cửa ra vào, cửa sổ chống trộm; điều kỳ lạ nữa là tất cả lũ trộm cắp móc túi đi đâu mất tiêu rồi?

(14) Người Mỹ vốn nhút nhát và yếu đuối. 95% lái xe đều không dám vượt đèn đỏ… mặc dù 99% người lớn ở Hoa Kỳ đều sở hữu xe ô tô và phương pháp lái xe của họ thì rất lạ: có bao nhiêu là xe trên đường thế nhưng bạn không thể nghe thấy một tiếng còi xe, phố xá thật im lìm tĩnh lặng như thể không phải là phố nữa. Không thấy sự năng động ồn ào của một thành phố thủ phủ cấp tỉnh ở Trung Quốc.

(15) Người Mỹ thiếu xúc cảm. 95% nhân viên không nghĩ về việc phải làm gì cho tiệc cưới của cấp trên cho nên họ chẳng bao giờ tìm cớ để quan tâm, chăm sóc lãnh đạo của mình; ở Trung Quốc liệu có chuyện quần chúng bỏ qua cơ hội chăm sóc thủ trưởng của mình không? Nói theo cách khác, ai ở Trung Quốc lại dám làm điều này? Hãy nhìn xem chúng tôi có bao nhiêu là tình cảm.

(16) Người Mỹ không nhạy cảm. 99% dân Mỹ đi học rồi kiếm việc làm, thăng tiến và hoạt động mà không biết về sự cần thiết phải đưa “hồng bao” (phong bì chứa đầy tiền mặt) để đi lối sau…

(17) Hãy nhìn vào bức hình ở trên, điều này là đủ lý do để chúng ta coi thường nước Mỹ! Trong khi đang săn đuổi Bin Laden thì Obama và các thuộc cấp của ông ta đang chăm chú vào màn hình truyền hình ảnh trực tiếp do vệ tinh đưa về trong phòng Tình huống của Nhà Trắng. Cảm tưởng của tôi là:
1. Các thuộc cấp Hoa Kỳ không tôn trọng lãnh đạo của họ một cách đúng mức và thậm chi còn dồn ép vị Tổng thống đáng trân trọng của họ phải nép mình ngồi trong góc nhà. Obama đáng thương, thật không bằng cả anh trưởng thôn của Thiên triều Trung Hoa ( 天朝).
2. Căn phòng Tình huống của Nhà trắng đúng là một thứ huênh hoang khoác lác. Nó vừa bé lại không được trang trí nội thất khác thường, đúng là không tương xứng với phong cách của một cường quốc. Một căn phòng cơ quan cấp thị trấn của Thiên triều ( Trung Quốc- ND) có lẽ còn to hơn, sang trọng hơn rất nhiều.
3. Không có các đĩa hoa quả hoặc nước giải khát, không có… thuốc lá đắt tiền… và đó mà lại là nền kinh tế số 1 thế giới ư, ha, ha!


Phạm Gia Minh dịch
(Coppy trên Internet, chia sẻ cùng mọi người tham khảo cái sự lạc hậu của tụi đế quốc.)

ANH ƠI ! HÃY LẮNG NGHE...

Anh em nào quê ở Quảng Nam xin hãy dành dăm phút để lắng nghe, nghe lời em ( PTV của đài VTV ) thở...

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012