Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012
Mạnh Hà nói với Trọng Thanh
Ở Mỹ đâu có phong phanh kiểu nầy
Hai chân khép chặt hai tay
Chỉ sợ "thằng nhỏ" tung bay tìm đàn!
Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012
XÍCH LÔ VÀ CHA
Chiều tối nay sau khi nghe đươc tâm sự của một cháu sinh viên (người Quảng Ngãi) hiện đang phục vụ tại một nhà hàng quận Tân Phú về gia cảnh mình. Qúa khứ lại hiện về thôi thúc tôi viết ngay những dòng thơ này
Ngồi nghe cháu kể chuyện nhà
Mà sao giống hệt như là chuyện tôi
Nhớ về ngày tháng xa xôi
Mới vào thành phố,chao ôi chạnh lòng!:
Cháu giờ chỉ một cầu mong
Cha mau hết bịnh,mẹ trông mõi mòn
Cha đi vào đất Sài Gòn
Mưu sinh kiếm sống nuôi con nên người
Vào năm một chín chín mươi
Mẹ ôm con mọn mới mười tháng sinh
Lo toan kinh tế gia đình
Theo cha chẳng biết đời mình ra sô*
Không nghề cha đạp xích lô
Còng lưng sớm tối,cơ đồ dựng xây
Hai hai năm,chẳng đổi thay
Cái nghèo đeo đuổi trên vai cha già
Nhà thuê cũng gọi là nhà
Vợ hiền con thảo thế là cha vui
Đời cha may ít,nhiều xui
Một đêm tai nạn chôn vùi đời ông
Mẹ con vì quá thương chồng
Một tay chăm sóc,một gồng gánh nuôi
Mẹ thề quyết chẳng buông xuôi
Phần con kiếm việc,ngọt bùi sẻ chia
Tối nào cũng phải về khuya
Chong đèn mài sách,mai kia giúp nhà
Có lần cháu hứa với cha
Tặng ông đôi dép, đường xa chở người
Ước mơ chưa kịp mĩm cười
Xích lô xếp góc,phần người tàn thân
Lưng cha ngày tháng cong dần
Cho đời con thẳng,cha cần chi đâu?
Giờ con trông một phép mầu
Mong cha hết bịnh, cùng nhau sum vầy
Nghe xong lòng muốn giải bày
Vần thơ viết vội, đong đầy sẻ chia !
BÊ TA
Viết lúc 20h50 ngày 05/6/2012
Viết lúc 20h50 ngày 05/6/2012
*Tiếng QNgãi Sô là Sao
CON NHÀ TÔNG...1
Ngày 1/6 vừa qua là ngày Quốc tế thiếu nhi và tháng 6 cũng là tháng của các cháu. Nhân đây mỗi ngày Bê ta sẽ đăng tải một bức ảnh về các cháu với nội dung: Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Mời các bạn đón xem CON NHÀ TÔNG...1
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012
Đây mới là thật
Mình nhớ không lầm thì cách đây khoảng 2, 3 năm gì đó, Trọng Tuấn có kể cho nghe về mối tình đầu đầy ngang trái và kết thúc bằng cuộc chia tay đầy nước mắt.
Yêu là yêu
Làm sao định nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Có người nói yêu là
tất cả
Là tâm hồn rung động sóng giao thoa
Là tâm hồn rung động sóng giao thoa
Lời cha dặn con gái
Xin chia sẻ cùng các bạn một bài viết mình vừa copyy được trên net. Rất nên đọc ...
Lời dặn dò của cha dành cho con gái
Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.
Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012
Thư cho con - Chu Tất Tiến
Con yêu dấu, khi đến tuổi về già.
Cha mẹ sẽ không còn tươi như hoa
Cha mẹ sẽ không còn tươi như hoa
LỜI TỰ TÌNH CHO CON
Lấy từ ý tưởng bài THƯ CHO CON tác giả Chu Tất Tiên, Bê Ta đã chuyển thể thành những dòng thơ lục bát . Xin mạo muội gởi đến các bạn cùng thưởng lãm :
LỜI TỰ TÌNH CHO CON
Con yêu-khi tuổi về già
Mẹ cha khô héo như hoa đã tàn
Chân run,mắt kém,bịnh mang
Xin con đừng trách,đừng than,giận gì
Ngày xưa tập tễnh con đi
Chân run vấp té,mẹ quỳ đỡ lên
Còn cha đứng ở đầu bên
Vỗ tay tán thưởng con quên sao đành
Mỗi khi con khóc thất thanh
Mẹ ve,cha cũng dỗ dành thương yêu
Giờ đây cha yếu,mẹ xiêu
Tay run cơm vãi,con chìu đừng la
Ngày xưa ở tuổi lên ba
Con yêu cũng vãi quanh nhà cơm rơi
Mẹ cha vì quý của trời
Khom lưng nhặt lại,à ơi! tháng ngày
Ngày xưa khác với ngày nay
Tuổi đời đã lớn nên hay nói nhiều
Xin con đừng trách lắm điều
Võng ru con ngủ,chiều chiều mẹ đưa
Ù ơ ! không kể nắng mưa
Chuyện xưa cổ tích say sưa mẹ trò
"Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi ba bò,chín trâu..."
Con yêu ! con có biết đâu ?
Lúc con tập nói thao thao đủ lời
Nhân sinh thất thập, ý trời
Mẹ cha biếng tắm con ơi đừng rầy
Bởi xưa cát bụi, dính đầy
Mẹ mang con tắm loay hoay khóc nhè
Nói gì con cũng chẵng nghe
Cha la con sợ nên tè trong thau
Giờ đây tóc đã bạc màu
Văn minh thời đại cha đâu biết gì
Inter-máy móc thần kỳ
Không biết sử dụng chớ khi, đừng cười
Đừng chê hủ lậu khác người
Mà nên gắng giải mười mươi tận tường
Ngày con hai tuổi thấy thương
Mọi thứ lạ lẫm mẹ thường chỉ cho
Ra-đi-ô mở lớn to
Ti vi tắt bật dặn dò từng li
Bây giờ đôi lúc lắm khi
Cha quên mẹ lẫn sao bì như xưa
Thì con có chớ không ưa
Đừng chê lú lẫn, nắng mưa thất thường
Ngày xưa cắp sách đến trường
Con quên sách vở cha bương về nhà
Chạy nhanh bởi lẽ đường xa
Mồ hôi nhễ nhại, kịp ca học đầu
Tan trường mẹ nấu canh rau
Nhường con no bụng mẹ đâu xí phần
Lưng mẹ ngày tháng cong dần
Cho đời con thẳng mẹ cần chi mô
Chắp tay khấn nguyện trời cao
Mong con khôn lớn ước ao mẹ già
Ngày xưa con khóc mẹ xoa
Bây giờ mẹ khóc con la lắm lời
Nay mai về với đất trời
Quy luật tạo hoá con ơi đừng buồn
Mấy lời người lẫn khẻ buông
Như là đánh thức tiếng chuông cỏi lòng
Mẹ cha ước nguyện cầu mong
Con ơi ! vẫn mãi trong vòng yêu thương
Sài gòn tháng 6/2009
Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá
(Dân trí) - Bài thơ có số phận long đong như tác
giả nhưng đã có cái kết như cổ tích : Tác giả được truy tặng Giải
thưởng Nhà nước và tác phẩm được NXB Giáo dục chọn là một trong 100 bài
thơ hay thế kỉ XX – Đây là thành tựu của Đổi mới.
Ừ! THÔI ... EM VỀ
By: Phạm
Mạnh Hà
Ừ! Thôi
em xuống DỐC MƠ,
Hồn anh cỏ
dại trăng mờ từ đây.
Ngập
ngừng bước khẽ thơ ngây,
Trong
anh nuối tiếc tháng ngày ... phôi pha
**** **** ****
Em
về phố cũ xôn xao
Nắng
vờn lên tóc ngút ngàn mơ hoa
Ừ! Anh giờ cũng phong ba
Hương
xưa còn lại Ta Bà thuở nao
**** **** ****
Mai
kia phố vắng dáng xưa
Hồn
anh cố lũy núp mưa một mình
Ừ! Anh góp nhặt chút tình
Đưa
em đi khuất, bóng hình rồi xa
**** **** ****
Chiều
nay ngồi nghắm buồn rơi
Em
về dạo ấy - Anh rời mộng mơ
Ừ! Em lúc đó ngây thơ
Nơi
anh đã hiểu ... ơ ... hờ … Ừ! thôi …
PMH
Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012
Đề nghị thanh toán đơn đặt hàng
Đã làm xong đơn đặt hàng của Trọng Tuấn
Tam giác thơ
Thấy các bạn làm thơ zui quá, cho mình góp một bài kì cục với. Bài nầy có hình tam giác nên đặt là tam giác thơ vậy thôi.
Trăng lạc vào thơ trải vàng ánh
Cỏ thì thầm dậy trong sương
Cỏ thì thầm dậy trong sương
HỒNG HÀI NHI
Có một dạo tụi mình đặt cho Phạm Mạnh Hà một bí danh là Hồng hài Nhi, mà đã nói bí danh thì không thể tiết lộ được, cho nên bạn nào muốn rỏ thì cứ hỏi trực tiếp y. Ở đây người viết muốn nói có một sự trùng hợp rất ngẫu nhiên là sau một thời gian dài với nhiều lời mời mọc, đột nhiên Hồng hài Nhi lại xuất hiện trên trang blog với một loạt bài thơ có, văn có mà lại trúng vào ngày 1/6 ngày Quốc tế thiếu NHI mới lạ. Bài viết thường xuyên nhắc về biển với bao nổi xao xuyến nhớ nhung...Ô hay mình nhớ hình như Hồng hài Nhi ở trên trời chứ đâu có ở dưới biển hè ??? Mà thôi ! làm ông tám một chút cho vui chứ Hồng hài Nhi hay Phạm Mạnh Hà cũng đều dễ thương cả !
PHỐ BIỂN... và ... EM
By: Phạm
Mạnh Hà
Tình em rồi cũng khói sương,
Về ngang phố biển tơ vương tình buồn.
Ta về qua phố ngày xưa,
Ngóng trông xa vắng ngày chưa kịp tàn.
Ừ em góp nhặt lá vàng,
Thu sang -Trút lá ngỡ ngàng lẽ loi.
Ta về rũ áo mơ hoa,
Ngàn sau còn lại đa tình - Ngẫn ngơ
*** *** ***
Khói sương - Rồi cũng khói sương
Mây quầng trong mắt bạt ngàn ... thôi
em...
PMH - 11/2008
RỒI CŨNG CHIA XA
Phạm Mạnh Hà
Bên nớ bên ni cũng
tháng ngày
Cung đàn, tiếng hát với
mộng mơ
"Danang mưa
bay" chiều nhạt nắng
Người đã xa rồi - Ai
ngóng trông?
"Bây giờ tháng
mấy" lời tình tự
Miên mang luyến nhớ kỷ
niệm xưa
Hồn ta cố lũy - Buồn
vương mắt
Gởi chút hương tình -
Gió thổi bay
PMH - 4/2012
DỐC MƠ
by: Phạm
Mạnh Hà
Em bây giờ
nơi ấy
Ta bây giờ
nơi đây
Hai đứa mình
ly biệt
Em có buồn
không em?
*** *** ***
Em bây giờ
phương xa
Trời phố biển
chiều mưa
Cho lạnh ướt
vai gầy
Run run dáng
co ro
Trời tháng
mười trở gió
Lá vàng cũng
buồn --- Rơi
Ngoài hàng
hiên nắng vội
Chiều tàn
cũng băng ngang
*** *** ***
Ta bây giờ
nơi đây
Chiều se se
gió lạnh
Đông về rồi,
em hỡi!
Mây sầu chẳng
buồn trôi
Cho ngút ngàn
thương nhớ
Mơ về nơi xa
lắc
Hồn ru hời
phương xa
*** *** ***
Ừ thôi! Anh
tình si
Ru đời bằng
hư ảo
Phím đàn như
mộng mị
Ta một đời
mộng du
*** *** ***
Em có về cuối
phố
Chập chùng
với hư vô
“Dốc mơ” hoài
vô vọng
Em cứ buồn đi
em
*** *** ***
“Dốc mơ” rồi
cũng đến
Em –
Ta – Xuôi dòng đời
Đường xa - Em
bước vội
Riêng Ta –
Lạc lối về
********************
PMH - October, 2007
PHIẾM VỀ THƠ VĂN....và PHẠM MẠNH HÀ
Tôi, PMH, có cái “gene” của Bố mình. Ông có bút hiệu HOÀI LINH,
chắc chắn là bút hiệu này ông lấy trước khi thằng oắt con (tôi gọi hắn là oắt
con bởi hắn nhỏ tuổi hơn tôi nhiều) danh hài HOÀI LINH sinh ra ở Ái Nghĩa vùng xa
vùng sâu, xa hơn Đại Lộc, Quảng Nam. Tôi nghĩ rằng nhờ thơ bố tôi hay (nịnh… ác
luôn) nên nhập tâm thằng oắt con í, do đó hắn bắt chướt lấy trùng nghệ danh với
Bố tôi, hehehe, tôi tin chắc “kú” là như thế.
Nói dông dài như thế để tôi tự PR lấy mình một chút í là PMH hồn
thơ cũng lai láng lắm, hehehe, cái này hình như là nhập đề lung khởi đây. Người
Việt mình ưa vậy, báo hại PMH viết văn ở Mỹ, thầy cô giáo cho điểm C,D hay F
hok ah. Ui! Đông và Tây có những cái hok bao giờ gặp nhau là thế. Thơ PMH hư ảo
và thật quyện lấy nhau như thuyết nhà Phật: sắc sắc không không. Bạn nghĩ thế
nào cũng được, nhưng đừng bao giờ hỏi PMH viết bài thơ này cho ai, yêu ai hay
nhớ ai vì chẳng bao giờ có câu trả lời, hihihi.
Nhiều lúc tôi và nhà tôi nói chuyện vớ vẫn, cô ấy hỏi PMH là
thấy tôi văn thơ dữ lắm nhưng sao hok thấy đưa cho H đọc. Tôi lúng túng thật sự
và nói: “Nếu anh có can đảm đưa H đọc thì anh chắc chắn cũng xuất bản được ít
nhất 1 tập thơ rồi”. Cái ngại ngùng vô cớ nên PMH cứ phớt lờ như bài hát “Tình
có như không”, hehehe cho nên tôi vẫn là tôi. Tôi ngại ngùng không nói bởi sợ
như lời bài thơ “Áo lụa Hà Đông” của thi sĩ Nguyên Sa mà tôi rất thích:
“Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông….”
Rũi mà cô nàng tức giận hay khó chịu chút đỉnh để mấy câu thơ í
trở thành:
“Nắng Sài Gòn tau đi mà chợt rét
Bởi vì mày mặc áo mỏng 2 dây…”
Khi nàng nhìn mấy cô gái bên đường và đọc 2 câu này thì liền
liếc xéo qua PMH để nhìn xem mắt tôi có liếc ngang liếc dọc cô nào hok? Cũng
tội nghiệp cho PMH, có người đàn ông nào thấy bông hoa đẹp mà hok ngắm? Vợ tôi
đúng là Nam Kỳ đặc sệt, chõn chẹt chứ hok có mơ mộng như PMH, cô ấy nói: Mơ
mộng, thơ văn rồi cạp đất mà ăn huh?” Hehehe, PMH im thin thít. Chõn chẹt của
nhà tôi còn thể hiện qua câu trả lời khi PMH hỏi:
“Kiếp sau mình gặp lại thì sao nhỉ?”
Tôi nhanh nhảu nói: “ Anh sẽ chạy đến và nói anh đã chờ đợi em
từ muôn kiếp trước”.
Phản ứng của nàng thì: “Thôi tránh xa ra, 1 kiếp đủ rùi. Thấy
PMH là chạy (trốn) mất dép lun (luôn)”. Kakaka, thế đó.
Nói cho vui chứ vợ PMH thì trên cả tuyệt vời trong ý nghĩ của
chính mình.Thương chồng con hết lòng, lo lắng mọi thứ. Bạn Mỹ Liên nói về PMH
là “Nước chảy chỗ trũng” trong cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.Với PMH, vợ con là
trên hết, thơ văn hay cái chi chi cũng chỉ là bên đời của người lãng du nhìn
ngắm rồi mộng mơ của 1 Lãng Tử Đa Tình. Đó cũng là đôi lời về thơ văn và PMH.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




